Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Tôi được Lâm Trì đưa về phòng riêng.

Tôi ôm mặt, nước mắt không ngừng rơi qua kẽ tay.

Người này dường như có chút luống cuống.

Hắn ngồi xổm trước mặt tôi một lúc lâu, mới khó khăn lắm nặn ra được một câu.

"Đừng khóc nữa."

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, "Nhưng, hắn là mối tình đầu của tôi."

Chớp mắt một cái, nước mắt tích tụ lại trào ra.

Lâm Trì rút một tờ khăn giấy ấn lên mặt tôi, "Khóc gì chứ? Loại người đó không đáng đâu."

Tay hắn không có nhẹ nhàng, lau nước mắt cũng chà xát khiến tôi đau rát.

Tôi hít mũi, giật lấy điếu thuốc trong tay Lâm Trì, vụng về kẹp giữa ngón tay hít một hơi.

"Khụ..."

Nước mắt vừa ngưng lại bị ho sặc ra.

"Con gái nhà người ta, học cái gì mà hút thuốc?"

Lâm Trì nhìn tôi một cái, lại giật thuốc về, rất tự nhiên hít một hơi.

Tôi thuận thế kéo vạt áo hắn, "Vậy... có thể cùng tôi uống chút rượu không?"

Thấy tôi sắp khóc nữa, Lâm Trì đồng ý.

Đêm đó.

Tôi tổng cộng uống tám chai bia.

Vừa khóc vừa cười, rồi nôn ra khắp người Lâm Trì.

Hắn dìu tôi, miệng lẩm bẩm chửi rủa, nhưng lại không đẩy tôi ra nửa bước.

Lâm Trì đưa tôi về nhà.

Hắn thật sự tưởng rằng mình nhặt được một cô gái nhỏ thất tình không hiểu chuyện.

Nhưng thực tế.

Loại người lớn lên trong giới đàn ông như tôi, diễn kịch chỉ là kỹ năng cơ bản.

6

Cứ nghĩ ít ra hắn cũng là một đại ca côn đồ, dưới trướng có mấy chục đàn em, nơi ở sao cũng không đến nỗi tệ.

Nhưng hắn vẫn sống ở làng trong phố.

Con hẻm cũ kỹ, dọc đường đều là những người bán hàng rong, khắp nơi có thể thấy quảng cáo dán tường, cả con hẻm tràn ngập mùi khói bếp.

Lên lầu.

Tôi bị hắn đặt phịch xuống giường.

Chiếc giường cứng vừa lạnh vừa cấn, tôi lăn hai vòng, khó khăn lắm mới tìm được một tư thế thoải mái, cổ váy cũng theo một loạt động tác mà nhẹ nhàng trượt xuống.

Dừng lại vài giây.

Tay hắn chạm vào vai trần của tôi, nóng bỏng lạ thường.

Tôi cứ nghĩ hắn sẽ nhân cơ hội lột váy tôi ra, nhưng giây tiếp theo –

Cổ váy bị hắn kéo lên.

Hắn đắp chăn cho tôi, rồi đi.

Đi rồi...

7

Chăn đệm của Lâm Trì trải dưới đất.

Người này cứng đầu ngoan cố, tôi chỉ đành giả vờ vừa tỉnh ngủ, đầu óc mơ màng xuống giường chui vào chăn của hắn.

Chiếc chăn mỏng mùa hè đắp trên người chúng tôi.

8

Tôi có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá trên người hắn.

Giây tiếp theo.

Lâm Trì lại kéo tôi ra khỏi chăn, "Về giường em mà ngủ."

"Không muốn."

Tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y hắn, ghé sát lại hôn hắn.

"Em và hắn ta chia tay rồi."

"Không ai cần em nữa rồi," tôi dùng môi nhẹ nhàng cọ vào môi hắn, giọng điệu tủi thân vô cùng, "Anh giữ em lại có được không?"

"Em rất ngoan."

"Ăn cũng ít, nuôi em không tốn tiền đâu."

Tôi giả vờ say, khẽ thì thầm.

Còn hắn lần này cũng không né tránh, suốt quá trình đều mở mắt nhìn tôi.

Tôi có thể thấy hình bóng cô gái phản chiếu trong con ngươi hắn.

Mặc váy trắng, tóc buộc đuôi ngựa cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thanh thuần đáng yêu.

Tôi vừa căng thẳng vừa vụng về hôn hắn, dùng bàn tay run rẩy cởi quần áo hắn.

Hơi thở của Lâm Trì nặng nề hơn.

"Chu Diệu," hắn giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, "Em say rồi, em có biết mình đang làm gì không?"

"Em biết."

Tôi đặt tay vào lòng bàn tay hắn, lòng bàn tay Lâm Trì rất lớn, có thể bao trọn cả bàn tay tôi.

Ngón tay đan vào kẽ tay, nắm chặt lấy hắn.

Tôi lại gần hơn.

Trên môi hắn, tôi cọ xát loạn xạ, cắn nhẹ, vừa ngây ngô vừa luống cuống.

Lâm Trì cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Hắn khẽ chửi một tiếng, lòng bàn tay ấn vào sau gáy tôi, làm nụ hôn sâu thêm.

...

Trên chiếc giường cứng chật hẹp, Lâm Trì ôm tôi vào lòng.

Lòng bàn tay nóng bỏng dán vào eo tôi, từng chút xoa dịu sự run rẩy của tôi.

Còn tôi rúc vào lòng hắn, khẽ gọi đau.

"Ngoan."

Hắn hôn qua vành tai tôi, "Thả lỏng một chút."

Đêm đã khuya.

Lâm Trì đã ngủ.

Tôi chợt cảm thấy có thứ gì đó chảy ra từ mũi, dùng mu bàn tay quệt nhẹ, trong tầm mắt mờ ảo, vệt đỏ sẫm kia đặc biệt rõ ràng.

Một giọt, hai giọt.

Tôi rút một tờ khăn giấy ấn lên mũi, rồi nhẹ nhàng gỡ cánh tay hắn đang đè lên người tôi ra.

Trong phòng vệ sinh.

Tôi khóa trái cửa, vo giấy ăn thành một cục nhỏ nhét vào mũi, rồi tháo dây chun buộc tóc đuôi ngựa, châm một điếu thuốc.

Tôi nhìn ngắm bản thân trong gương.

Sắc mặt có vẻ nhợt nhạt gần như bệnh hoạn, phía trên xương quai xanh nhô ra vì quá gầy có những vết hôn ám muội.

Đều là dấu vết của Lâm Trì.

Tài liệu nói hắn ta chưa bao giờ gần nữ sắc.

Nhưng thực tế một khi đã "khai khẩu", người này còn hoang dại hơn cả dã thú, đúng là muốn lấy mạng người.

Tay chân tôi sắp bị hắn hành hạ cho rã rời rồi.

"Chu Diệu?"

Bên ngoài phòng vệ sinh chợt vang lên tiếng của Lâm Trì.

Tôi ngẩn ra một chút, vội vàng dập tắt thuốc, "Sao thế?"

Nhanh chóng mở cửa sổ thông gió, tôi vứt đầu thuốc vào bồn cầu, giấu đi bật lửa.

Lâm Trì tựa vào cửa, hỏi, "Không khỏe sao?"

"Ừm..."

Tôi vừa vẫy tay xua tan mùi thuốc, vừa khẽ đáp, "Bụng có chút không khỏe."

"Tại anh."

Giọng Lâm Trì xuyên qua khe cửa, hơi khàn khàn, "Tại làm lâu quá, không đắp chăn cho em."

Tôi không nói gì.

Chỉ ngồi trên bồn cầu nhìn bóng người đàn ông phản chiếu trên cửa kính.

Vai rộng eo thon, chuẩn dáng tam giác ngược.

Đợi mùi thuốc tan đi kha khá, tôi mới bước ra ngoài.

Lâm Trì vẫn lặng lẽ tựa vào tường chờ đợi.

Hắn dùng tay khẽ chạm vào mái tóc đang xõa của tôi, "Để thế này cũng đẹp."

Từ phòng vệ sinh đến phòng ngủ chỉ vài bước chân, người này vẫn cầm một chiếc áo khoác trùm lên người tôi.

Về đến nơi mới phát hiện, ga trải giường đã được thay.

Ga trải giường cũ chất ở cuối giường, bị hắn cầm lên, "Anh đi giặt một chút."

Tôi kinh ngạc nhìn theo.

Phát hiện trên ga trải giường có hai vệt đỏ tươi vô cùng bắt mắt.

Người này e là đã hiểu lầm điều gì rồi.

Tôi có thể cảm nhận hắn quả thực là một người mới, toàn bộ quá trình đều vụng về và thô lỗ.

Trong phòng vệ sinh vang lên tiếng nước chảy róc rách, cùng với tiếng vải vóc bị vò.

Tôi lê dép đi đến, tựa vào cạnh cửa nhìn vào.

Người đàn ông chỉ mặc một chiếc quần đùi rộng rãi, để lộ làn da màu lúa mạch, đang dang rộng đôi chân dài ngồi xổm giặt giũ ở đó, miệng ngậm một điếu thuốc chưa châm.

Trong phòng vệ sinh cũ kỹ.

Cảnh tượng này lại bất ngờ có chút ấm áp.