Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chu Diệu, giữa chúng ta, cô vĩnh viễn không có quyền từ chối.”
Tôi nhắm chặt mắt, thậm chí còn muốn bật cười.
Cũng đúng.
Đóng kịch hai ngày, vậy mà lại thật sự tự coi mình là cô gái nhỏ sẽ đỏ mắt kêu đau đó.
Ngay trước khi Phó Trạm đè tôi xuống, điện thoại hắn ta đột nhiên reo lên.
Màn hình nhấp nháy, lờ mờ có thể nhìn thấy tên người gọi – Ôn Hòa.
Ngọn lửa trong Phó Trạm gần như lập tức tắt ngúm.
Tôi đứng một bên không nhúc nhích.
Trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.
Hắn điều chỉnh lại cảm xúc, rất nhanh nghe máy: “Có chuyện gì?”
“Được, tôi đến ngay.”
11
Phó Trạm buông tôi ra.
Quần áo rách nát, tôi lên phòng trên thay một bộ khác, lúc ra khỏi cửa đã gần ba giờ sáng.
Tôi lại gọi taxi quay về khu làng trong phố đó.
Lần này là một nữ tài xế trung niên, trên đường đi bà ấy luyên thuyên không ngừng, kể cho tôi nghe về người chồng vô dụng của mình, và đứa con trai khiến bà không ngừng lo lắng.
Tôi yên lặng lắng nghe, lúc xuống xe thật lòng cảm thán: “Chị ơi, em thật sự ngưỡng mộ chị.”
Có một công việc sạch sẽ.
Có những người thân để mình phải bận lòng.
Chị tài xế như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, trợn tròn mắt: “Ngưỡng mộ tôi à?”
“Đừng đùa nữa cô bé. Nhìn cô vừa trẻ lại vừa xinh đẹp, điều kiện chắc chắn rất tốt. Cái túi của cô tôi thấy rồi, gọi là nhãn hiệu con lừa gì đó, mấy chục nghìn tệ lận.”
Tôi cười cười, không nói gì.
Cái túi là Phó Trạm tiện tay tặng.
Mà cái vẻ ngoài trông có vẻ trẻ đẹp này, bên trong thực chất đã mục nát bốc mùi rồi.
Trả tiền xe xong, vừa định xuống xe thì bị bà ấy gọi lại: “Cô bé.”
Tôi quay người nhìn bà.
Khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian lại hiện lên nụ cười vô cùng chân thành, bà nhất quyết nhét tiền thối lại cho tôi:
“Thật ra đôi khi tôi nghĩ, mình ngoài việc nghèo một chút, thì đúng là cũng rất hạnh phúc.”
“Mà cô lại trẻ lại xinh đẹp, sau này nhất định sẽ tốt đẹp thôi.”
“Chị đây nhìn người chuẩn lắm, cô nhất định sẽ hạnh phúc.”
Đây dường như là lần đầu tiên có người nói với tôi những lời này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi ngẩn người một lúc, chậm rãi nhận lấy tiền lẻ, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Cổ họng như nghẹn lại thứ gì đó, rất khó khăn mới phát ra tiếng.
“Cảm ơn.”
12
Ba giờ sáng, khu làng trong phố tối tăm, lạnh lẽo, không còn sự ồn ào náo nhiệt, chỉ còn lại một bãi rác bừa bộn.
Gần đến dưới lầu Lâm Trì, tôi lại chợt nghe thấy tiếng cãi vã truyền đến từ phía đó.
Giọng đàn ông đó rất quen thuộc.
Nửa tiếng trước, hắn ta còn đang bóp cổ mắng tôi giả vờ trong sáng.
Tôi nhìn kỹ lại, quả nhiên là Phó Trạm, trong lòng hắn ta còn đang ôm chặt một cô gái mảnh mai: “Ôn Hòa, em làm loạn chưa đủ sao?”
“Tên côn đồ đó có gì đáng để em thích?”
Ôn Hòa hình như đã uống rượu, đứng không vững, chỉ dùng sức đẩy hắn ra, ngẩng mặt nhìn lên cửa sổ tầng ba.
Lại rút điện thoại gọi một cuộc.
“Em cầu xin anh, xuống gặp em một lần được không?”
Tôi không biết đầu dây bên kia đã nói những gì, chỉ thấy Ôn Hòa khóc.
Cô ấy khóc lóc vai run lên bần bật, rất dễ khơi dậy lòng muốn bảo vệ của người khác.
Quả nhiên Phó Trạm tràn đầy vẻ đau lòng.
Cuộc điện thoại hình như đã kết thúc.
Sau đó, tôi thấy một bóng người quen thuộc xuất hiện trước cửa sổ tầng ba.
Cửa sổ mở ra.
Lộ ra khuôn mặt của Lâm Trì.
Anh châm một điếu thuốc, lười nhác nhìn Ôn Hòa ở dưới lầu, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: “Về đi, chúng ta không hợp đâu.”
Nói xong, anh dường như nhận ra điều gì, đột nhiên nhìn về phía tôi – Cách ba tầng lầu, tôi bắt gặp ánh mắt của Lâm Trì.
Đương nhiên, với thị lực của tôi hoàn toàn không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt anh, chỉ có thể thấy anh quay người.
Không lâu sau, có người từ cầu thang chạy ra.
“Lâm Trì!”
Ôn Hòa đẩy Phó Trạm đang đỡ mình ra, loạng choạng bước về phía anh, giọng điệu vẫn còn mang theo tiếng nức nở: “Lâm Trì, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.”
“Không rảnh.”
Lâm Trì đi thẳng qua cô ấy, tiến về phía tôi.
Trong con hẻm chỉ có một cột đèn đường lúc sáng lúc tối, chiếu rọi Lâm Trì trong làn sương mù.
Trước mặt tôi tối sầm lại.
Chiếc áo khoác anh đang cầm đã được khoác lên vai tôi.
“Đi đâu đấy?”