Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng tắm đầy hơi nước, Tần Vực đang chăm chú nhìn tôi qua gương. Giữa khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đen láy sáng rực ánh lên tia nhìn khác lạ, tựa hồ ẩn chứa một tia hài lòng.

Tôi thoáng chút hoảng loạn khi nhận ra ánh mắt Tần Vực.

Tôi xấu hổ vặn vẹo cơ thể, nhưng thân hình cứng rắn của Tần Vực lại có sức mạnh bất ngờ ghì chặt lấy tôi, khiến tôi không sao né tránh được, cơ thể bị đè chặt không thể cử động.

“Sướng thấy bà còn ngại à?”

Anh ấy nâng khuôn mặt tôi lên, hôn đi những giọt lệ bên má tôi. Ngón tay linh hoạt như an ủi, dịu dàng vuốt ve hạt mật bên dưới tôi, còn cây thịt thì liên tục đ.â.m thọc vào lớp thịt mềm nhạy cảm.

Tôi nỉ non né tránh, giọng nói mềm nhũn lọt vào tai anh ấy không giống lời từ chối, trái lại càng như một lời mời gọi, khiến Tần Vực càng thêm ra sức.

“Làm thêm vài nháy bù cho ngày anh vắng nhà, nhé!”

Cuối cùng, dưới những cú thúc liên tục hàng chục lần của người đàn ông, tôi không kìm được mà xuất tinh, dịch ái ân và nước trong bồn tắm nhanh chóng hòa làm một.

Tần Vực ôm tôi, cả người gần như kiệt sức sau cơn cực khoái, ra khỏi bồn tắm.

Sau khi vệ sinh đơn giản, Tần Vực bế tôi trở lại giường, tiếp tục thúc mạnh ở tư thế nữ dưới nam trên.

Khác với vẻ hung bạo và cuồng nhiệt như mọi khi, lần này anh dịu dàng đến lạ thường, nhẹ nhàng rút, chậm rãi đâm, cứ như một động tác mát xa, lặp đi lặp lại kéo dài khoái cảm cho tôi.

Suốt ngày hôm đó, tôi lên đỉnh ba bốn lần liên tiếp, cho đến khi cuối cùng mềm nhũn như bùn trong lòng anh, hoàn toàn kiệt sức, Tần Vực mới ôm chặt lấy tôi, thúc nhanh và chuẩn xác vài nhịp cuối rồi b.ắ.n ra.

—-

Chiều muộn thì Tần Vực bay.

Hai ngày rồi. Tôi chỉ quanh quẩn ở nhà.

Đêm khuya thanh vắng, thiếu cái ôm của Tần Vực tôi quả thực đã bị mất ngủ. Cơ thể bứt rứt khó chịu. Lăn qua lộn lại mãi không yên.

Chợt tôi nghĩ ra một trò đùa ác ý.

Tôi gọi cho Tần Vực lúc này bên anh đang là ban ngày, nhưng chỉ để một hồi chuông rồi tắt đi. Lúc này anh ấy hẳn vẫn đang làm việc. Tôi nằm giữa giường, vén vạt váy lên cao, dang rộng hai chân, ánh mắt đê mê liếc nhìn thẳng vào camera giám sát.

Cắn nhẹ môi dưới, bàn tay chậm chạp đưa xuống, ngón giữa không theo quy luật nào mà xoa nắn â m vật của mình, cảm nhận nó dần dần to lên, từng chút từng chút mang đến cơn ngứa ran c.h.ế.t người, tiếp đó tôi điên cuồng đẩy nhanh tốc độ của ngón tay, cho đến khoảnh khắc nào đó, tôi đột ngột kẹp chặt hai chân, cảm nhận sâu bên trong đường hầm vừa xa lạ vừa quen thuộc đang dâng lên từng đợt co giật.

Sau khi xong, tôi kiệt sức nằm đó, nhìn vào camera mỉm cười, cho đến khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Màn hình điện thoại bên cạnh nhấp nháy sáng rồi tắt đi liên tục. Là Tần Vực gọi.

—-

Sáng hôm sau, tôi hôn chào buổi sáng với Tần Vực qua camera, mắt vẫn còn ngái ngủ.

Điện thoại đã hết pin sập nguồn vì bị anh ấy gọi liên tục đêm qua.

Ăn qua loa bữa sáng, tôi ra ngoài đi hẹn.

Bạn trai của Hiểu Hiểu, Tạ Minh, đã đợi sẵn ở đó.

Anh ta trông rất ngoan.

Nếu không phải nhớ rõ cái đêm anh ta đến quán bar bắt người, với khí thế đáng sợ tỏa ra khắp người, tôi chắc cũng sẽ bị anh ta lừa, nghĩ rằng chỉ là một cậu bé thanh thuần.

Tôi nhìn đồng hồ.

Hai tiếng nữa, Tần Vực sẽ giám sát tôi ăn cơm.

Tôi liền đi thẳng vào vấn đề:

"Cô ấy mềm yếu nhưng không dễ khuất phục. Cậu bình thường cứ dỗ dành cô ấy một chút, giả vờ đáng thương biết không?"

Tôi thao thao bất tuyệt, nói một đống thứ.

Khát khô cả họng.

May mà Tạ Minh cũng có mắt nhìn, vừa ghi chép vừa không quên gọi thêm cho tôi một ly nước ép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thôi vậy, ai bảo bạn thân tôi thích anh ta chứ?

😁

Tôi thở phào, quyết định truyền thụ bí quyết cuối cùng cho anh ta.

Không phải thứ gì đáng khoe khoang.

Tôi dứt khoát kết bạn với anh ta và gửi link.

"Mấy bộ này thay phiên nhau mà mặc, cậu biết đấy, Hiểu Hiểu bình thường áp lực lớn."

Vốn dĩ không có giao tình gì, Tạ Minh sau khi học được bí kíp từ tôi, tiện đường đưa tôi về nhà.

Nhưng không ngờ, Tần Vực lại về sớm hơn dự định.

Trên bàn ăn, anh ấy im lặng một cách bất thường.

Chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại, ánh mắt ngày càng tuyệt vọng.

Tôi hơi không quen, hỏi anh ấy:

"Sao về sớm thế?"

Tần Vực ngẩng đầu, tôi mới phát hiện mắt anh ấy đỏ hoe:

"Là quá sớm rồi, đều làm phiền đến hai người."

m lượng quá nhỏ, tôi không nghe rõ.

"Cái gì?"

Tần Vực cười gượng gạo, khó coi.

"Sao không mời cậu ta vào ngồi, có phải vì anh về rồi không?"

Mời Tạ Minh vào ngồi ư?

Đợi khi anh ta và Hiểu Hiểu ổn định, có thể mời họ đến chơi cùng.

Còn bây giờ thì thôi đi.

Tuy nhiên, có thể tìm một dịp để giới thiệu Tần Vực với nhóm bạn thân của tôi, nếu không anh ấy lại cảm thấy không an toàn mất.

Tôi lắc đầu:

"Lần sau đi, anh ta vẫn đang trong giai đoạn khảo sát, chưa đến mức phải giới thiệu cho anh đâu."

"Nhưng đúng là có thể tìm cơ hội cho anh gặp những người khác."

Biểu cảm của Tần Vực lại càng thêm tan vỡ, chiếc dĩa rơi xuống mặt bàn, phát ra tiếng kêu giòn tan:

"Còn có người khác sao?"

Lúc này tôi mới hoàn toàn tin rằng trạng thái của anh ấy không ổn.

Tôi dùng mu bàn tay áp vào trán anh ấy:

"Có phải mệt quá không? Sao lại đổ nhiều mồ hôi thế?"

Tần Vực dùng môi chạm vào cổ tay tôi, nhắm mắt lại, lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh lại:

"Chỉ là hơi nóng."

Mùa đông mà nóng đến đổ mồ hôi?

Tôi hơi bối rối, nhưng vẫn dỗ dành anh ấy.

Hôn nhẹ vào khóe môi anh ấy một cái:

"Em đi tắm đây, đi cùng không?"