Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đã là ba giờ chiều.
Tôi nằm trên giường, người như đã chết.
Không biết có phải ảo giác hay không, tôi cảm thấy Tần Vực đêm qua sau khi tôi nói ra câu ấy lại đặc biệt gắng sức.
Cứ như thể đang chứng minh điều gì đó.
Tôi nhìn những vết hồng khó che được bằng kem nền, cười khổ.
Giữa mùa hè nóng bức mà tôi cứ phải mặc áo cao cổ.
Thu dọn xong xuôi, tôi định ra ngoài:
"Dì Trương, tối nay con không về ăn cơm đâu."
Bước đến cửa, cổ tay tôi bị nắm chặt.
Lực hơi mạnh, tôi bị kéo quay người lại.
Lúc này mới nhận ra Tần Vực lại không đi làm.
Áo choàng ngủ được thay bằng áo hoodie không tay.
Anh ấy trông như vừa tập thể dục xong, gân xanh trên cánh tay đặc biệt rõ ràng, tỏa ra hơi nóng bừng bừng.
Mái tóc xoăn không dùng gel, rũ xuống trán, trông có vài phần non nớt.
"Sao lại mặc áo cao cổ, không nóng à?"
Vừa nói, anh ấy vừa tự nhiên giúp tôi lật cổ áo xuống.
Ngón tay ấm áp vô tình chạm vào vùng cổ nhạy cảm của tôi, hơi ngứa, khiến tôi theo bản năng muốn tránh né.
Tần Vực như không phát hiện ra, giọng điệu nhàn nhạt:
"Nóng đến đỏ cả rồi."
Tôi liếc anh ấy một cái.
Cái tên thủ phạm giả vờ ngây thơ gì chứ.
Ai mà chẳng biết?
Tôi khẽ móc ngón tay, cổ áo lại lật trở lại:
"Mặc kệ đi, thời trang của giới trẻ."
Tần Vực chẳng hề bị chọc tức, rất điềm tĩnh:
"Đúng là trẻ thật, hôm nay còn có sức để mà làm chuyện hoang đường."
Vùng eo ê ẩm của tôi bị anh ấy khẽ ấn một cái, suýt nữa thì tôi mềm chân quỳ xuống.
Đang định lườm anh ấy, tôi lại thấy Tần Vực ngồi xổm xuống.
😁
Thay đôi giày cao gót trên chân tôi bằng giày thể thao.
Bàn tay to lớn ấm áp dễ dàng bao trọn mắt cá chân tôi, sự chênh lệch màu da rõ rệt luôn khiến tôi nhớ lại những chuyện không lành mạnh.
Tôi vịn vào vai anh ấy để giữ vững thân mình.
Đối diện với ánh mắt của anh ấy, tôi hơi nóng mặt, theo bản năng hứa:
"Biết rồi, em sẽ về sớm."
Ở sân bay, Tần Lục Tố ra rất nhanh.
Gần như ngay lập tức, anh ta đã nhận ra tôi giữa đám đông.
Bất ngờ bị ôm chặt đến không thở nổi.
Tôi có chút lúng túng, vội vàng đẩy anh ta ra.
"Hoan nghênh về nước."
Tần Lục Tố mặt đầy u oán:
"Cậu thế này mà gọi là hoan nghênh mình à."
"Dù sao bây giờ khác rồi, mình đã kết hôn, nên phải tránh hiềm nghi chứ?"
Tôi giả vờ đùa cợt một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Quan sát biểu cảm của Tần Lục Tố.
Anh ta thần thái tự nhiên, khinh bỉ nhún vai:
"Không thích ăn cẩu lương đâu."
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra anh ta thật sự đã buông bỏ rồi.
"Nhưng mà."
Tần Lục Tố đột nhiên nghiêng người lại gần tôi:
"Cậu hoảng loạn thế, chẳng lẽ là lén chồng cậu đến đón mình à?"
Anh ta hành động nhanh, trước khi tôi kịp thể hiện sự kháng cự, anh ta đã lùi về khoảng cách an toàn.
Tôi liếc anh ta một cái:
"Nghĩ gì thế? Anh ấy đâu phải người nhỏ nhen như vậy, hơn nữa mình đã báo trước rồi."
Tần Lục Tố cười khẩy một tiếng:
"Rộng lượng thế cơ à? đàn ông già đúng là biết giả vờ."
Tôi không nghe rõ:
"Cậu đang lẩm bẩm gì đấy? Lén lút mắng mình à?"
"Nô tài nào dám chứ, đang khen nương nương huấn luyện chó rất giỏi đấy ạ."
Nói xong, đẩy vali rồi chuồn mất.
Đến khi tôi phản ứng lại muốn đánh anh ta thì người đã chạy mất hút.
Vào phòng riêng, Hiểu Hiểu nhìn thấy Tần Lục Tố bộ dạng bị giày vò, kinh ngạc nháy mắt với tôi.
Tôi vừa nhìn đã biết cô ấy đang tưởng tượng linh tinh, liền giải thích:
"Anh ta miệng thối, mình dạy dỗ một trận thôi, đơn giản vậy đó."
"Chị Niệm oai phong!"
"Chị ~ Niệm ~ oai ~ phong ~!"
Tần Lục Tố lại tiếp tục nói bóng gió.
Tôi lườm nguýt, lười để ý đến anh ta.
Nhưng sau một hồi náo loạn, tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.
Hôm nay vốn là tiệc đón bạn thân trở về.
Không khí nhanh chóng trở nên sôi nổi.
Không biết ai đề nghị, chúng tôi bắt đầu chơi Thật lòng hay đại mạo hiểm.
Vòng đầu tiên đã rút trúng Hiểu Hiểu.
Cô ấy cắn răng chọn đại mạo hiểm.
Kết quả là phải rút trúng việc nói chia tay với bạn trai.
Không ngờ người ta lại trực tiếp đuổi đến tận nơi, đè cô ấy vào góc hôn đến khi cô ấy đổi ý mà làm lành.
Cuối cùng hai người rời đi sớm để lên khách sạn ở tầng trên.
Mấy đứa bạn xung quanh huýt sáo:
"Trai trẻ đúng là mãnh liệt, đúng không Niệm Niệm?"
Tôi tùy ý gật đầu, liếc nhìn điện thoại.
Gần mười giờ rồi.
Tần Vực chắc sẽ lo lắng.
Vì thế tôi đề nghị:
"Ván cuối cùng."
Nhưng không ngờ, chai rượu từ từ chỉ vào tôi.
Phần đuôi chai chỉ vào Tần Lục Tố, anh ta sẽ ra hình phạt.