Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong tiếng rên khẽ của anh ấy, tôi dứt khoát từ chối:
"Không được."
"Tối nay anh lại uống rượu à?"
Tần Vực không trả lời, chỉ giữ cằm tôi rồi cúi đầu xuống, hôn sâu lên môi. Một bàn tay to lớn vén vạt váy tôi lên, ngang ngược lướt vào, tay khác mạnh bạo vân vê đầu n.g.ự.c vốn đã cương cứng từ lúc nào không hay của tôi.
Tôi bị bóp đau, hơi luyến tiếc dời đôi môi sưng đỏ vì bị hôn ra, khẽ đẩy anh ấy, "Ở đây không được,!!"
Tần Vực không buông tôi ra, anh ấy khẽ dịch đôi môi mỏng, cắn lấy dái tai đỏ mọng của giọng khàn khàn, "Anh muốn em, muốn em ngay tại đây."
Lời thỉnh cầu thẳng thắn ấy khiến tôi nhất thời sững sờ.
Ánh đèn lờ mờ chiếu xuống, in bóng lên khuôn mặt Tần Vực. Đôi môi nhạt và đôi mắt đen láy cùng gò má hơi tái của anh ấy, tất cả trong khoảnh khắc ấy đều trở nên rõ nét và sáng bừng hơn.
Tôi đột nhiên không thể phản ứng gì, cho đến khi Tần Vực không biết từ lúc nào đã cởi hết váy tôi ra, rồi khẽ vỗ nhẹ vào m.ô.n.g tròn của tôi.
"Úp người xuống đi," giọng nói trầm thấp, say lòng người truyền đến từ bên tai, "Anh thích tư thế từ phía sau."
Nghe anh ấy nói, tôi cảm giác như mình cũng say, không tự chủ được xoay người lại, bộ n.g.ự.c mềm mại áp vào bức tường lạnh lẽo.
"Em cũng muốn." Tôi nhắm mắt lại, khẽ lẩm bẩm, cảm giác người phía sau dường như sững lại một chút. Tôi quay đầu lại, còn chưa kịp nói gì, thứ nóng bỏng và to lớn của anh ấy đã như sóng cuộn bão táp, thẳng tắp lách qua mép quần nhỏ đ.â.m sâu vào cơ thể tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"To quá..." tôi cảm thấy cơ thể mình đột ngột bị xuyên thủng. Tư thế này vốn đã khiến tôi tiếp nhận được nhiều hơn, mà thứ đó lại quá đồ sộ, cả bụng tôi cảm giác như bị lấp đầy. Tôi không kìm được mà vặn vẹo mông, muốn lùi lại một chút.
"Muốn chạy?" Tần Vực cắn dái tai tôi, thấp giọng trách yêu. Dường như không an lòng, anh ấy khuỵu hai đầu gối xuống, tách mở đôi chân dài trắng nõn của tôi. Một tay luồn qua eo, nắm lấy bộ n.g.ự.c đang nhấp nhô, rồi ra sức thúc mạnh.
"Sâu quá rồi…" Tôi cắn chặt môi đỏ, cơ thể vô lực dựa vào lòng Tần Vực, "Hơi đau."
Đúng vậy, rất hiếm khi anh ấy trực tiếp xuyên sâu vào tôi mà không hề có bất kỳ màn dạo đầu nào như thế này.
Mặc dù sâu thẳm trong lòng tôi thích kiểu bá đạo, gần như là trừng phạt này, nhưng vật đó thật sự quá đồ sộ, mà tôi lại chưa đủ ẩm ướt. Kiểu thúc mạnh với tần suất cao như này khiến tôi không kìm được mà nhíu chặt mày, lặp đi lặp lại giữa ranh giới sống chết, suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Đèn hành lang cảm biến âm thanh sáng rồi lại tối theo tiếng da thịt va đập.
Đầu n.g.ự.c đang sưng bị bức tường lạnh lẽo ép vào, lún sâu vào bầu n.g.ự.c trắng muốt.
Tôi quay đầu, ánh mắt cầu xin nhìn Tần Vực, đồng thời không yên phận nhấc cao eo thon né tránh sự tấn công của anh ấy. Thứ khổng lồ cứ thế lướt qua cửa huyệt hết lần này đến lần khác, cọ xát
😁
Tôi bực bội cọ người vào tường, cảm thấy "huyệt hoa" bên dưới ngày càng trở nên khao khát, ngày càng mất kiểm soát mà bắt đầu đuổi theo sự đồ sộ của cự vật kia.
Thật muốn... thật muốn nuốt chửng nó vào trong.
Khoảnh khắc nào đó, tôi thậm chí còn nghĩ một cách tội lỗi, chi bằng cứ như vậy đi, cứ thả lỏng phóng túng hoàn toàn, cứ thế phơi bày mặt khát khao trần trụi này cho anh ấy thấy, không muốn che đậy
Nếu thế thì...
Có phải anh ấy sẽ không cần phải giả vờ, không cần phải ngụy trang nữa không?