Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Tư Hành lập tức phản ứng, nắm chặt lấy ngón tay mảnh khảnh của Ôn Sương.

Sắc mặt âm trầm, lạnh lùng chằm chằm cô: "Ôn Sương, cô ?”

Chết tiệt, cô kích động, cởi cúc áo sơ mi mặt cô?

Ôn Sương rút tay khỏi bàn tay to lớn của đàn ông, cô nghiêng đầu đàn ông mặt mày , tươi rói: "Chồng ơi, cởi cho em xem , còn ngại em sờ một chút ?”

Bộ dạng mộc mạc của Ôn Sương thật xinh , ngũ quan tươi tắn, mỹ miều, đôi mắt hồ ly như trời sinh mang theo một cái móc nhỏ, khi đuôi mắt nhếch lên, quyến rũ khôn tả.

Phó Tư Hành đây từng cẩn thận đánh giá cô, bây giờ vì cô đổi , cả cô trông đặc biệt sinh động, tươi tắn.

Mỗi cử chỉ, mỗi nụ , đều thể say đắm lòng .

Anh thấy cô đây là thiên tài huyền học gì, mà là hồ ly tinh thì đúng hơn!

“Ôn Sương, nếu cô còn động tay động chân với , sẽ tha cho cô!” Anh mím chặt môi, đó lạnh lùng bổ sung một câu: "Đời , sẽ bao giờ hứng thú với cô.”

Ôn Sương thản nhiên “ồ” một tiếng, trong mắt và khuôn mặt nhỏ nhắn bất kỳ biểu cảm khó chịu nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

[Làm như hiếm lạ lắm , đàn ông đời thiếu gì, chịu đựng một năm , loại đàn ông nào mà ?]

Ngàn năm nhiều trai trẻ lao lòng cô, chỉ là khi đó thiên hạ đại loạn, cộng thêm tà tu yêu vật quấy phá, cô thời gian nghĩ đến chuyện nam nữ!

Khuôn mặt Phó Tư Hành căng , thèm để ý đến Ôn Sương nữa.

Người phụ nữ , giây còn sờ n.g.ự.c , giây hiếm lạ , cô nghĩ sẽ tin ? Lạt mềm buộc chặt, sẽ mắc bẫy của cô!

Phó Tư Hành bước chân dài, chuẩn rời .

Ôn Sương nghĩ đến quả thật chiếm tiện nghi của , vẫn nhịn mà mở miệng nhắc nhở một câu: "Chồng buổi chiều tham gia một buổi đấu thầu đất đai ?”

Bước chân của Phó Tư Hành cứng . Chuyện công ty, ? Chẳng lẽ, cũng là cô tính ? Phó Tư Hành đầu Ôn Sương: "Cô ý gì?”

Ôn Sương khẽ : "Đó là một mảnh đất độc, đây là một nhà máy hóa chất, bên trong chôn nhiều vật liệu hóa học phế thải, nhiều năm qua tích tụ nhiều độc tố hại. Nếu đấu thầu nó, xây nhà đó, các hộ gia đình sẽ bệnh, công ty của cũng sẽ đối mặt với các khoản bồi thường, sự chỉ trích của truyền thông, đến lúc đó công ty của sẽ bờ vực phá sản.”

[Sau khi phá sản, sẽ trở nên suy sụp, đến lúc đó móc mắt, đưa bệnh viện tâm thần, đầy một năm liền cắn lưỡi tự sát.]

Phó Tư Hành nữa thấy tiếng lòng của cô thuật kết cục bi thảm cuối cùng của , khóe miệng khỏi giật giật.

Người phụ nữ , ngày nào cũng lằng nhằng dứt? nghĩ đến tối qua quả thật là nhờ cô nhắc nhở, mới thể tránh cầu Ánh Dương, tránh một tai họa.

Anh cảm thấy chuyện đấu thầu, lời cô khả năng là thật.