Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Thật ra, tôi định sống hết một ngày này rồi sẽ chết.

Từ nhỏ tôi đã biết rằng mình không giống những đứa trẻ khác. Tôi không mấy khi nói chuyện với những đứa trẻ khác, khả năng cảm nhận thế giới bên ngoài rất kém, cảm xúc cũng đến rất chậm, thường thì sau khi bị bắt nạt rất lâu, nỗi tủi thân mới tràn ngập trong lòng.

Ngày trước, những đứa trẻ khác mắng tôi là đồ ngốc, là quái vật. Nhưng anh trai sẽ che chắn trước người tôi, xoa xoa tóc tôi, nói: "Không phải đâu, bé Ngọc của chúng ta chỉ hơi hướng nội một chút, ít nói một chút, nhưng bé Ngọc của chúng ta cái gì cũng biết. Em là đứa trẻ do thiên thần mang đến, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em."

Nhưng bây giờ, anh trai đã không cần tôi nữa rồi.

Tôi thật sự rất ngốc, lại còn rất nhát gan.

Đôi cánh của tôi còn chưa mọc đủ lông, tôi không biết phải đối mặt với gió sương khắc nghiệt của thế giới này như thế nào.

Tôi được trải nghiệm cảm giác có gia đình một lần nữa muốn trước khi chết.

Nhưng người đàn ông kia cầm tiền của tôi, lại rất không đàng hoàng khi đưa tôi đến đồn cảnh sát: "Cô bé này bị lạc rồi, giúp cô bé tìm gia đình, tiện thể dạy cho cô bé biết rằng đừng tùy tiện bắt chuyện với người lạ."

Người thanh niên đặt ba trăm tệ lên bàn, vừa định quay người rời đi thì đã nghe thấy tiếng anh trai tôi hồi đáp từ phía điện thoại của cảnh sát.

Anh ấy nói: "Chu Vấn Ngọc đã thành niên rồi. Tôi chỉ là anh trai về mặt sinh lý của nó, không có nghĩa vụ tiếp tục nuôi dưỡng nó."

Ở đầu dây bên kia, giọng nói lạnh lùng tương phản với tiếng cười nói vui vẻ ở phía sau.

Tôi nghe thấy giọng mẹ kế gọi anh ấy rất dịu dàng: "A Phong, mau qua đây thổi nến nào."

Giọng điệu hồn nhiên, hoạt bát của Lưu Thanh Thanh cũng vang lên: "Anh, anh, chỉ đợi anh thôi."

Giọng Chu Vấn Phong đột nhiên dịu lại, anh ấy nói: "Được, anh đến ngay đây."

Sau đó, giọng nói lạnh nhạt của anh ấy truyền đến: "Giúp tôi chuyển lời đến Chu Vấn Ngọc: giữa tôi và nó đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa, nó muốn c.h.ế.t hay muốn sống thì đều không cần nói cho tôi biết."

Thật ra, vào buổi tối hai ngày trước anh ấy còn không nói như vậy.

Buổi tối hai hôm trước kỳ thi đại học, hiếm có khi anh trai lại bưng một cốc sữa đến thăm tôi.

Những năm gần đây, giữa chúng tôi đã rất ít khi trò chuyện với nhau rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Những lời cổ vũ đã cuộn mấy vòng trong cổ họng anh ấy, cuối cùng vẫn không nói ra được. Anh ấy chỉ im lặng đối diện với tôi, tay bưng cốc sữa. Đến cuối cùng, anh ấy đặt cốc xuống trước mặt tôi, giọng nói pha chút bất lực:

"bé Ngọc, em sắp trưởng thành rồi, đừng tùy hứng nữa được không? Giọt m.á.u đào hơn ao nước lã, em cứ mãi mắc lỗi, anh sẽ rất khó xử."

Thật ra những năm gần đây, khả năng diễn đạt của tôi đã dần hồi phục, tôi không còn như lúc nhỏ, dù có lời muốn nói cũng chẳng thể nói ra được. Chỉ là khi nhìn thấy đôi mắt thất vọng của anh trai, những âm thanh ấy nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng vẫn không thể thốt ra một chữ nào. Ánh đèn bàn vàng vọt chiếu lên mặt anh ấy, có khoảnh khắc, tôi như lại nhìn thấy người anh trai ngày xưa nắm tay tôi, thề trước giường bệnh của mẹ sẽ bảo vệ tôi cả đời. Nhưng sự ấm áp chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, ngay sau đó, anh ấy lại như nhớ ra điều gì đó không hay, thần sắc lại mang theo vẻ cảnh cáo. Anh ấy nói: "Đây là lần cuối cùng rồi. Chu Vấn Ngọc, nếu sau này em vẫn tiếp tục bắt nạt người khác một cách vô lý, anh sẽ không bao giờ làm trái lương tâm để giúp em nữa. Cùng lắm thì, em cứ coi như mình không có người anh trai này."

Tuy nhiên, sau khi thi xong môn cuối cùng của kỳ thi đại học, rõ ràng là Lưu Thanh Thanh nhảy chân sáo ra khỏi phòng thi, nhưng khi nhìn thấy mẹ kế và anh trai đến đón, cô ta lại khóc thút thít chạy tới ôm chầm lấy anh ấy. Cô ta vùi vào lòng anh ấy, ấm ức tuôn nước mắt, nói rằng tôi đã đổi hộp bút của cô ta, đồ dùng trong hộp bút đó có vấn đề, suýt nữa khiến cô ta không qua được cửa kiểm tra an ninh. Nhưng rõ ràng là Lưu Thanh Thanh đã  cầm nhầm hộp bút môn xã hội với cái thằng bạn trai đầu gấu vô học của cô ta.

Thế nhưng anh trai không nghe tôi giải thích, anh ấy chỉ cách đám đông mà nhìn tôi một cái đầy thất vọng.

Khoảnh khắc đó, tôi thấy sự quyết tâm trên gương mặt anh ấy.

Sau đó, khi tôi chuyển mấy chuyến xe buýt để về nhà, đồ đạc của tôi đã được đặt ở ngay cửa nhà.

Mẹ kế vứt những bộ quần áo ít ỏi đáng thương của tôi ra ngoài, trông cả người rất rụt rè, bối rối, bà ta nói: "Bé Ngọc à, con đừng lo, đợi hai ngày nữa anh trai Thanh Thanh nguôi giận, dì sẽ giúp con khuyên nhủ nó."

Miệng bà ta nói vậy nhưng trên mặt lại là nụ cười không che giấu.

Anh trai ở trong nhà lạnh lùng nhìn tôi. Anh ấy nói: "Chu Vấn Ngọc, anh đã cho em cơ hội rồi."

Sau đó, mẹ kế rút ba trăm tệ từ trong ví ra, bắt tôi tự mình nghĩ cách trong mấy ngày tới. Bà ta nói đợi anh trai nguôi giận rồi sẽ đón tôi về.

Nhưng tôi biết, sẽ không có ngày đó đâu.

Tôi không còn cách nào.

Mẹ không còn, bố cũng đã mất.

Thế giới này rộng lớn đến vậy, nhưng dường như không có nơi nào để tôi đặt chân.

Vì vậy, sau khi bước ra khỏi đồn cảnh sát, tôi vẫn lấy hết dũng khí lần nữa gọi người thanh niên trước mặt lại. Tôi nói: "Anh ngồi xổm ở đó, anh cũng không ai cần sao? Vậy anh có thể, làm người nhà của tôi một ngày được không, chỉ một ngày thôi, một ngày thôi là đủ rồi."

Sau này, tôi sẽ không làm phiền bất cứ ai nữa, tôi sẽ đi đến một nơi thật xa, tìm thấy mẹ, rồi vùi vào lòng mẹ mà nũng nịu.

Người đàn ông ngẩn người khi ánh mắt thiếu kiên nhẫn chạm vào những giọt nước mắt cẩn thận rơi trên mặt tôi, ngay sau đó, anh đưa tay về phía tôi. Ba trăm tệ nhàu nát kia lại một lần nữa nằm trong tay anh. Lần này, anh không từ chối tôi nữa.