Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ hôm đó, an ninh quanh phòng làm việc của Tạ Tinh Thần trở nên nghiêm ngặt hơn.
Anh sợ Lưu Thanh Thanh không từ bỏ ý định, vẫn sẽ đến tìm tôi.
Nhưng điều chúng tôi không ngờ tới là, người tìm đến tôi trước lại là Chu Vấn Phong.
Vào một buổi chiều tối khi tôi vừa tan làm ở phòng làm việc, Chu Vấn Phong cứ thế xuất hiện trước mặt tôi.
“Bé Ngọc, chúng ta nói chuyện một lát được không?” Gió đêm nóng nực, oi bức lướt qua má, Chu Vấn Phong mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đứng trước mặt tôi, giống như rất nhiều lần trong quá khứ, anh ấy tan học về nhà, vui vẻ tìm kiếm tôi.
Tôi có chút sững sờ.
Mãi đến khi Tạ Tinh Thần vỗ nhẹ đầu tôi, tôi mới bừng tỉnh. Anh chỉ vào một quán nước ngọt phía trước: “Anh ra đó đợi em.”
Nói rồi, một đám người ngồi đông nghịt bên cạnh quán nhỏ, mỗi người một ly trà sữa. Mấy anh tóc vàng hoe trong phòng làm việc chẳng biết từ lúc nào đã cởi áo khoác, để lộ dây chuyền vàng lớn và cơ bắp tay, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm về phía này. Cứ như thể chỉ cần Chu Vấn Phong dám có chút động thái nhỏ là sẽ lập tức ăn đòn. Mấy chị gái còn giơ điện thoại lên chĩa về phía Chu Vấn Phong, nếu anh ấy dám làm gì mạo phạm tôi, bằng chứng sẽ được ghi lại ngay lập tức.
Thấy vậy, Chu Vấn Phong nhếch khóe môi, cười có chút miễn cưỡng: “Sếp Tiểu Tạ quả thực rất quan tâm đến em đấy.”
Anh ấy nói câu đó, tôi không đáp lời.
Bầu không khí trở nên gượng gạo, anh ấy bèn tự mình nói sang chuyện khác, lúc hỏi tôi đã điền nguyện vọng kỳ thi đại học chưa, lúc hỏi tôi sau này muốn học ngành nào.
Tôi đều không tiếp lời, chỉ cúi đầu nhìn chiếc túi đựng hộp cơm đang cầm trong tay. Đó là bữa tối tăng ca mà tôi chuẩn bị cho Tạ Tinh Thần, nhưng anh lại nói hôm nay công việc kết thúc sớm, muốn ra ngoài ăn lẩu để chúc mừng.
Ngay khi tâm trí tôi còn đang nghĩ xem nên chần củ cà rốt mới mua để luộc hay tối nay cho vào lẩu thì tiếng thở dài nặng nề của Chu Vấn Phong kéo tâm trí tôi trở lại.
Anh ấy nói: “Bé Ngọc, lần trước. anh đã nhìn thấy rồi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, trên mặt anh ấy lướt qua một tia áy náy: “Anh thấy là Thanh Thanh muốn túm lấy em trước, Tổng giám đốc Tạ cũng không bắt nạt cô ta… Cô ta đã nói dối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nói đến đây, giọng anh ấy ngừng lại, dường như có chút khó nói: “Thanh Thanh con bé có lẽ… không giống như anh nghĩ, bấy nhiêu năm nay anh đã quá nuông chiều con bé, làm nó hư rồi.”
Nghe vậy, trong lòng tôi dâng lên một chút vị đắng chát.
Có những lúc, tôi từng nghĩ rằng những lời vu khống và hãm hại của Lưu Thanh Thanh là hoàn hảo không tì vết, nên trong rất nhiều trường hợp trước đây, tôi mới bất lực đến vậy, không thể biện minh được gì.
Vì thế, khi Tạ Tinh Thần nói anh đã điều tra rõ ràng mọi chuyện, tôi vẫn không kìm được hỏi anh có phải đã tốn rất nhiều công sức không.
Nhưng Tạ Tinh Thần nghe xong, chỉ buồn cười nhìn tôi, anh nói Lưu Thanh Thanh ngày trước cũng chỉ là một đứa học sinh ranh con, làm gì có thủ đoạn cao siêu đến thế.
Sở dĩ những người xung quanh đều hùa theo, chẳng qua là vì họ thấy tôi không có cha mẹ quản lý, hoặc là không muốn gây chuyện, hoặc là nhân cơ hội mà giẫm thêm một bước.
Có những chuyện, chỉ cần dò hỏi thêm vài câu là có thể rõ ràng. Thế nhưng đã bao nhiêu năm trôi qua, anh trai ruột của tôi vẫn không hề nghiêm túc tìm hiểu sự thật. Đến tận bây giờ, Tạ Tinh Thần khiến người ta quăng những tài liệu đó vào mặt anh ấy, anh ấy mới lần đầu tiên nghi ngờ Lưu Thanh Thanh, đối mặt với sự tủi thân của tôi. Nhưng tôi không cần sự thông cảm muộn màng đó của anh ấy.
Thấy tôi vẫn luôn lạnh nhạt, Chu Vấn Phong có chút sốt ruột.
Anh ấy nói: “Bé Ngọc, anh biết quá khứ chắc chắn anh đã hiểu lầm em, khiến em phải chịu oan ức, nhưng em có thể vì tình nghĩa anh trai đã từng bảo vệ em khi còn nhỏ, mà đừng can thiệp vào quyết định của Tổng giám đốc Tạ được không?”
Nói xong, anh ấy nhận ra giọng điệu của mình có chút gấp gáp, trên mặt hiện lên vẻ hối hận. Nhưng cuối cùng, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của tôi, anh ấy đành chọn cách buông xuôi: “Em biết đấy, mấy năm nay gánh nặng gia đình đều đè nặng lên vai anh, anh đã đầu tư toàn bộ vốn liếng vào dự án lần này. Đây thực sự là một kế hoạch rất khả quan, nếu Tổng giám đốc Tạ vì em mà từ chối hợp tác với anh, thì anh ta cũng sẽ chịu thiệt thòi…”
“Không có.” Không đợi anh ấy nói hết, tôi lạnh lùng ngắt lời.
“Cái gì?” Dường như không ngờ tôi sẽ đáp lời, Chu Vấn Phong ngớ người hỏi tôi.
“Tôi nói là, anh ấy không từ chối anh vì tôi.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, từng chữ một cất lời: “Anh ấy sẽ không vì những chuyện này mà ảnh hưởng đến phán đoán của mình. Anh ấy từ chối hợp tác chỉ vì quan điểm sản phẩm của hai bên không hợp nhau.”
Lúc này, Chu Vấn Phong dường như bị đả kích rất lớn, ánh mắt anh ấy nhất thời có chút mơ hồ. Một lúc lâu sau, anh ấy mới lẩm bẩm mở miệng, nhưng trọng điểm lại là: “Bé Ngọc, em thật sự coi anh ta là anh trai mình rồi…”
Vừa nói, sắc m.á.u trên mặt anh ấy dần dần phai nhạt, cuối cùng chỉ còn lại một nụ cười khổ: “Phải rồi, anh trai như tôi làm không tròn trách nhiệm, em gọi người khác là anh trai cũng là điều hiển nhiên thôi.”