Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 20: Viên Đạn Của Sự Thật

Khu vực gặp mặt được chọn là một nhà kho bỏ hoang gần ranh giới thành phố – nơi từng là điểm trung chuyển của Bóng Ảnh cách đây ba năm.

Lăng Y Vân bước vào, mái tóc cột gọn, gương mặt không chút biểu cảm.

Trên người cô không có vũ khí.

Chỉ mang theo một chiếc tai nghe, kết nối trực tiếp với Lục Trạch Minh và đội quan sát từ xa.

Trước mặt cô, giữa làn khói mờ từ ống xả hư hỏng, Trần Gia Nhi từ từ bước ra.

Gương mặt ấy… vẫn quen thuộc đến mức khiến trái tim Y Vân chệch nhịp.

Ánh mắt ấy… từng là nơi cô tìm đến mỗi khi tổ chức đẩy cô vào bóng tối.

Nhưng giờ đây — lại là cặp mắt của kẻ từng thao túng tất cả những gì cô tin tưởng.

“Vẫn là em... Y Vân bé nhỏ.”

Gia Nhi cười nhạt.

“Chị biết thế nào em cũng đến.”

“Chị từng c.h.ế.t rồi.”

Y Vân nghẹn giọng.

“Tại sao lại xuất hiện như một bóng ma? Tại sao lừa em? Đẩy em vào tay anh ấy — rồi muốn lôi em về?”

Gia Nhi tiến thêm một bước.

“Vì chị không cho phép em bị kẻ khác lợi dụng như chị từng bị.”

“Chị yêu em. Nên chị giữ em lại, bằng bất kỳ cách nào.”

Y Vân khựng lại.

Tim cô như bị bóp nghẹt.

“Yêu mà để em tưởng chị chết? Yêu mà đẩy em vào m.á.u me và phản bội?”

“Còn em?”

“Em dám nói em không thay đổi? Em đã không còn là Y Vân chị từng bảo vệ.”

“Em đã trao thân thể mình cho tên Lục Trạch Minh ấy, để rồi quên sạch quá khứ?”

Y Vân nhắm mắt.

Giọng cô run lên, nhưng sắc bén:

“Chị sai rồi.”

“Em không quên quá khứ. Em chỉ không cho nó điều khiển em thêm lần nào nữa.”

Im lặng vài giây.

Bỗng — Gia Nhi rút súng.

“Vậy thì chúng ta kết thúc đi. Một trong hai phải biến mất, để người kia được sống đúng nghĩa.”

Y Vân không rút súng.

Cô chỉ nhìn.

Đôi mắt thẳng thắn, không d.a.o động.

“Nếu chị muốn g.i.ế.c em, cứ bóp cò.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em nghĩ chị không dám?”

“Không. Em nghĩ... chị đã quá mệt mỏi để g.i.ế.c thêm một người mà mình từng yêu.”

Tay Gia Nhi run nhẹ.

Ngón trỏ đặt trên cò s.ú.n.g – nhưng không nhấn xuống.

Y Vân bước lại gần.

Một bước. Hai bước. Ba bước…

Rồi — bốp!

Cô gạt súng, áp sát chị mình, siết chặt đôi tay đang cứng đờ.

“Em tha thứ. Nhưng em không thể quay lại.”

Gia Nhi đứng im.

Nước mắt trào ra như dòng chảy bị vỡ đê.

“Chị mệt rồi… thật sự mệt rồi…”

Bên ngoài, đội đặc nhiệm bắt đầu áp sát.

Lục Trạch Minh ra lệnh:

“Không ai được nổ súng.”

Một giờ sau, Trần Gia Nhi bị đưa đi trong tình trạng không kháng cự.

Trước khi bước vào xe biệt giam, chị quay lại nhìn Y Vân — không còn là chỉ huy lạnh lùng, mà là một người phụ nữ từng yêu, từng sai, và đã gục ngã vì chính lựa chọn của mình.

Tối hôm đó.

Y Vân trở về, ngồi bên khung cửa sổ biệt thự Lục gia, lặng lẽ nhìn ánh đèn phố.

Lục Trạch Minh đến bên, choàng tay qua vai cô.

“Xong rồi.”

“Từ nay, em không còn là mục tiêu hay công cụ của ai nữa.”

“Nhưng em đã thay đổi.”

Cô thì thầm.

“Và em trở thành chính em — mạnh mẽ, nhưng vẫn biết khóc. Lạnh lùng, nhưng vẫn biết yêu.”

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô.

Y Vân ngước lên, ánh mắt dịu lại:

“Anh hứa gì đi.”

“Anh hứa... sẽ bảo vệ em, không bằng súng, mà bằng trái tim.”

“Và nếu cần — anh sẽ c.h.ế.t trước em. Nhưng không bao giờ bỏ em.”

Hai người ôm nhau trong im lặng.

Bên ngoài, trời bắt đầu mưa nhẹ.

Mưa rửa sạch máu.

Rửa sạch những ngày tháng u ám.

Và mở ra một phần hai mới của cuộc đời — nơi họ không còn là hai kẻ đơn độc.