Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Mãi cho đến khi xe chạy ra khỏi thành phố.

Chiếc đồng hồ hẹn giờ trên cổ bé gái mới được tắt đi.

Con bé chẳng biết gì cả, bàn tay mũm mĩm vẫn còn nắm lấy thứ đồ chơi đó, vẻ mặt vô cùng tò mò.

Người bảo mẫu đang ôm con bé không dám thở mạnh.

Khóe mắt tôi dần đỏ hoe, tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy con bé.

Con bé không nhận ra tôi, chắc cũng không nhớ tôi.

Nó chưa từng b.ú mẹ, từ khi sinh ra đến giờ, chúng tôi cũng chỉ gặp nhau có một lần.

Nhưng kỳ lạ là, nó ngồi trong lòng tôi rất ngoan, hai tay mũm mĩm ôm lấy tôi, còn dụi dụi mặt vào lòng tôi.

Sau đó, con bé đói, bảo mẫu pha sữa cho nó.

Nó không muốn uống, nhưng cũng chỉ mếu máo hai tiếng rồi ngoan ngoãn ôm bình sữa bú.

Khóe mắt tôi đau nhức, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nước mắt từ từ chảy ra.

Khi lên máy bay riêng của Lệ Tranh, tôi bị một miếng vải đen bịt mắt.

Lần này vẫn đến vùng tgv, nhưng là vào sâu trong núi hơn lần trước.

Sau khi tập đoàn buôn mai thuý mà Tần Dung tham gia bị tiêu diệt, Lệ Tranh đã trở thành ông trùm mới.

Hắn có tài thiện xạ, thân thủ phi phàm, tính cách tàn nhẫn, rất nhanh đã khiến đám đàn em tâm phục khẩu phục.

Khi tôi đến bản làng nơi hắn đang sống, trời đã khuya.

Nhưng sân nhà của Lệ Tranh vẫn sáng đèn.

Tôi bị người ta trói tay, bịt mắt đẩy vào trong.

Rồi có người tiến lên, gỡ miếng vải đen trên mắt tôi xuống.

Tôi dần thích nghi với ánh sáng chói mắt, ngay lập tức nhìn thấy hắn.

Lệ Tranh đang dựa vào chiếc giường êm ái, bên cạnh có ba bốn người phụ nữ với màu da khác nhau nhưng đều rất xinh đẹp.

Có người đang gọt hoa quả cho hắn, có người đang xoa bóp chân cho hắn, ai nấy đều ngoan ngoãn.

Trên mặt trái của hắn, gần đuôi lông mày có một vết sẹo mới.

Khi hắn giơ tay lên, tôi nhìn rõ vết sẹo gớm ghiếc trong lòng bàn tay.

Nhìn thấy tôi, nhưng hắn cũng chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái rồi ngẩng đầu uống rư/ợu, người phụ nữ bên cạnh đưa quả nho đã bóc vỏ vào miệng hắn.

Hắn há miệng ăn, rồi đưa tay véo má người phụ nữ đó.

Người phụ nữ cười duyên, như được sủng ái mà lao vào lòng hắn.

Tôi từ từ dời mắt đi.

Nghĩ đến ngày hôm đó, hắn bế đứa con gái mới đầy tháng đến tìm tôi.

Hắn hôn tôi, rồi trách móc tôi bỏ chồng bỏ con.

Vẻ mặt lưu manh, bắt tôi chịu trách nhiệm với mình và con gái.

Bỗng nhiên tôi thấy chua xót vô cùng.

"Trần Thanh."

Lệ Tranh đột nhiên gọi tên tôi.

Hắn giơ tay đẩy người phụ nữ trước mặt ra, rồi nói với tôi: "Lại đây."

Tôi không phản kháng, im lặng bước tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ngồi."

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ để chân.

Lệ Tranh từ từ nằm xuống, nhưng lại duỗi một chân lên người tôi.

"Cái chân này cứ trời mưa là đau, cô xoa bóp cho tôi."

Tôi cúi đầu, xắn ống quần của hắn lên.

Một vết sẹo dài gần nửa tấc, cong queo gồ ghề, đầu ngón tay tôi run rẩy, hồi lâu không dám chạm vào.

"Sợ à?"

Lệ Tranh giơ chân đạp lên vai tôi, chỉ cần dùng một chút lực, tôi đã ngã ngửa ra sau.

Khi đưa tay chống xuống đất, vết sẹo gớm ghiếc do bị bỏng trên cổ tay tôi lộ ra.

Ánh mắt Lệ Tranh tối sầm lại: "Tay bị làm sao vậy?"

Tôi kéo tay áo xuống, thản nhiên nói: "Bị bỏng thôi."

Hắn nhìn tôi chằm chằm, hồi lâu không nói gì.

Bảo mẫu bế con gái tới: "Tiểu thư vừa mới khóc đấy ạ, chắc là muốn tìm tiên sinh rồi..."

Lông mi của con bé mũm mĩm còn đọng nước mắt, vừa nhìn thấy Lệ Tranh đã đưa tay muốn hắn bế.

Lệ Tranh bế con gái lên, liếc nhìn tôi một cái: "Cút ra ngoài đi."

Tôi bò dậy, quay người định đi.

Nhưng tay áo lại bị một bàn tay nhỏ bé nắm lấy.

Tôi không thể cút ra ngoài, đêm đó thậm chí còn ngủ trên giường lớn cạnh phòng Lệ Tranh.

Bởi vì con gái không chịu để tôi đi, khi Lệ Tranh kéo tay con bé ra, nó khóc rất đáng thương, thậm chí còn không chịu uống sữa nữa.

Không còn cách nào khác, tôi chỉ đành trải chiếu ngủ dưới đất cạnh giường Lệ Tranh.

Giống như hồi nhỏ, Lệ Tranh ngủ trên sàn phòng tôi để bầu bạn với tôi.

Lúc đó mẹ tôi mất, tôi còn nhỏ, buổi tối luôn sợ hãi.

Lệ Tranh là đứa trẻ mồ côi được bố tôi nhận nuôi, cũng coi như là bạn chơi của tôi.

Tôi thường xuyên bảo Lệ Tranh đến bầu bạn với mình, hắn luôn ngoan ngoãn ngủ trên sàn nhà cạnh giường tôi.

Nửa đêm không ngủ được thì gọi hắn nói chuyện với mình, khát nước gọi hắn, đói bụng gọi hắn, sợ hãi cũng gọi hắn.

Cho đến sau này, bố tôi chọn Cố Dương làm chồng chưa cưới cho tôi.

Ông ấy cảm thấy tôi và Lệ Tranh đều đã lớn, không thể ở chung một phòng như hồi nhỏ nữa, nên đã để Lệ Tranh quay lại làm việc bên cạnh ông ấy.

Chúng tôi ít gặp nhau hơn, nhưng mỗi lần gặp tôi, mắt hắn đều sáng lên gọi "Tiểu thư" rồi nói với tôi vài câu.

Thực ra tôi có thể cảm nhận được Lệ Tranh có chút thích tôi.

Nhưng từ nhỏ tôi đã rất ngoan ngoãn, đã có chồng chưa cưới rồi, nên dần dần xa cách hắn.

Nếu bố tôi không ch/ết, nếu hắn không cấu kết với Tần Dung bắ/t có/c tôi đến vùng tgv, tôi căn bản sẽ không có bất kỳ mối li/ên hệ nào với hắn, càng không thể sinh con gái cho hắn.

Tình cảm của tôi dành cho hắn rất phức tạp.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc ở bên hắn, nhưng chúng tôi lại có một cô con gái ruộ/t thịt.

😁

Đêm đó, tôi không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào.

Khi mở mắt ra, tôi phát hiện mình không nằm trên sàn nhà lạnh lẽo.

Tôi vậy mà lại nằm trên giường lớn của Lệ Tranh, hơn nữa còn tay chân quấn chặt lấy hắn.

Tay tôi thậm chí còn luồn vào trong áo hắn, áp sá/t vào bụng hắn để sưởi ấm.