Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian nhảy vọt, linh lực khôi phục thêm 10 điểm.
Tống Tri mở Thiên Nhãn.
Trong gương phản chiếu mờ ảo trước mắt, một gương mặt quen thuộc hiện lên — con quỷ trong gương từng xuất hiện ở phó bản trước!
Cô lập tức ném ra một cây kim thêu hoa.
Đinh!
Âm thanh va chạm vang lên, mặt kính như thủy tinh phát ra tiếng rạn. Con quỷ trong gương lộ ra biểu cảm thống khổ lẫn khoái cảm quái dị, nó nhìn chằm chằm Tống Tri với ánh mắt đầy ác ý, nụ cười méo mó biến mất khỏi tấm gương.
Sau đó, kính xe buýt thay đổi.
Con số "8" trên kính — vốn bị khuyết thành một con "3" — trở lại nguyên dạng.
Con quỷ trong gương biến mất.
Toàn bộ chiếc xe buýt số 8, cuối cùng hiện ra bộ dạng thật sự.
Bầu trời đêm nhanh chóng bị ánh sáng xua tan, phía chân trời lờ mờ sắc cam nhạt như bong bóng cá.
Trong phó bản…
Một ngày mới lại bắt đầu, mang theo cảm giác tuyệt vọng đè nặng.
Ngoài trời mưa vẫn rơi như trút nước. Nhìn cảnh đó, lòng Tống Tri lạnh đi một mảng.
Trời đã sáng,mcô vẫn chưa quay về Khu Khủng Bố.
Qua ải thất bại.
Điều đó có nghĩa… cô sắp bị mắc kẹt trong thế giới quỷ quái này.
Nếu không phải vì con quỷ trong gương dùng thủ thuật che mắt, thay đổi khung cảnh phản chiếu, có lẽ cô đã sớm nhận ra vấn đề.
Nhưng giờ không phải lúc oán hận hay hối tiếc.
Tuyến số 8 vẫn tiếp tục lặp lại, phó bản vẫn còn đó.
Chỉ cần chưa c.h.ế.t — tuyệt đối không được buông tay!
Giọng nữ vang lên qua loa phát thanh:
“Chuyến xe lần này, khởi hành từ trạm Lò thịt vụn Bích Lạc Đình...”
Lại bắt đầu!
Tống Tri áp mặt vào cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Lần này, không còn bị con quỷ trong gương quấy nhiễu.
Vòng tuần hoàn thứ 3.
Cuối cùng cô cũng phát hiện — giữa trạm đầu tiên và trạm cuối còn có một trạm không có biển hiệu xe buýt!
Thời gian dừng lại ở đó chỉ kéo dài... hai giây.
Chính là trạm cô đã lên xe ngay từ đầu.
Tống Tri vẫn luôn cho rằng mình lên xe ở lò t.h.i t.h.ể Bích Lạc Đình, nhưng thật ra trạm đó nằm phía sau.
Cái đống thịt nát ở trạm đầu tiên… mới chính là trạm thật sự mang tên Lò t.h.i t.h.ể Bích Lạc Đình.
Ở vòng lặp đầu tiên.
Cửa xe từng rung mạnh một lần.
Nếu không đoán sai, đó là lúc… cô bước lên xe.
Để kiểm chứng suy đoán, Tống Tri đặc biệt chú ý cửa xe ở trạm đầu tiên. Quả nhiên, không lâu sau, cửa lại rung lên.
Một đống thịt nhão nhét đầy m.á.u thịt mơ hồ trườn qua khe cửa.
Dưới ánh mắt của Tống Tri, nó nhanh chóng bò về chỗ ngồi đầu tiên, làm văng nước mưa và m.á.u tươi lên sàn xe.
Rồi ngay sau đó… biến mất.
Vị trí đó lại trùng hợp nằm ở góc khuất mà Tống Tri không thể nhìn thấy — vì thế trong vòng lặp đầu tiên, cô không phát hiện gì.
Quan trọng hơn cả — cửa kính bị con quỷ trong gương cố tình che khuất.
Một chuyện đơn giản như vậy…
Phải đến vòng thứ 3 cô mới phát hiện.
Nếu muốn rời khỏi — cô chỉ có thể xuống tại trạm mình đã từng lên.
Không thể xuống sai trạm!
Tống Tri nhìn từng kiến trúc ở mỗi trạm qua cửa sổ, trong lòng không khỏi run lạnh.
Bởi vì… mỗi trạm đều có khả năng là một phó bản kinh dị vượt cấp, còn khủng bố hơn cả cấp 3 sao!
Tuyệt đối không thể xuống!
Giờ đây, cô cần suy nghĩ cách làm sao xuống xe ở trạm gốc, nhưng nếu cứ tùy tiện bước xuống chắc chắn là chết.
Trời đã sáng.
Để kiểm chứng giả thiết, cô quyết định thử nghiệm ở trạm Cô nhi viện.
Nhưng chưa đến nơi, đống thịt nát ban đầu lại chậm rãi bò về phía cô.
Tống Tri khó hiểu.
Theo lý mà nói, nó là con quỷ yếu nhất, chỉ cần đá một cái là chết.
Lúc ở vòng đầu, nó từng làm lạnh cả tay cô, nhưng không tạo thành thương tổn thật sự.
Liệu... có thể dẫm c.h.ế.t nó không?
Nghĩ vậy, khi nó đến gần, Tống Tri nâng chân lên đạp mạnh xuống. Lúc đó, loa phát thanh vẫn chưa vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]
Lực đạo đó... vẫn chưa đủ mạnh để vi phạm quy tắc sao?
“Không tránh xa tao một chút là tao giẫm mày nát bấy đó!” – cô tăng thêm lực.
Cảm giác chân chạm vào khối thịt nhão mềm mềm, như một bào thai chưa hoàn chỉnh, khiến Tống Tri thấy rợn người.
Quá yếu.
Nếu cô muốn giết, chỉ cần một cú đ.ấ.m cũng đủ.
“Kết thúc vòng tuần hoàn là có thể xuống xe. Giết hết bọn chúng là được.”
Một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên.
Tống Tri khống chế bản thân không nhìn sang hướng phát ra âm thanh.
Theo kinh nghiệm của cô…
Quỷ không thể nói tiếng người.
Nếu có con quỷ có thể lưu loát trò chuyện với con người — hãy cẩn thận.
Bởi vì con quỷ đó… có thể là thứ mà cô không thể chọc vào.
Tống Tri âm thầm rút chân lại, tránh xa đống thịt nát. Có câu: Truyện quỷ thì ngàn kiểu, nhưng giai đẹp mới là thứ đáng sợ nhất.
Debuff x2: vừa đẹp trai vừa nói chuyện.
Cô không những không làm tổn thương đống thịt đó, mà còn chủ động ném nó về chỗ ngồi.
Đúng như cô đoán.
Nó hoàn toàn không có năng lực công kích. Chỉ có thể bôi m.á.u lên người cô — còn không bằng 3 đứa trẻ con sau đó.
Dù vậy… Tống Tri lại có cảm giác kỳ quái.
Đống thịt nát này dường như dính lấy cô một cách thân thiết, không giống thù địch, mà giống… thân cận?
Không chờ cô nghĩ kỹ.
Trạm đến.
Thịt nát xuống xe, trong chớp mắt biến thành ba đứa trẻ con cười khúc khích bước lên xe.
Hai bé trai vây quanh một bé gái, ngồi cùng ghế, ánh mắt tò mò nhìn ra cửa sổ, thỉnh thoảng nở nụ cười ngây thơ.
Tống Tri nhận ra — bé gái luôn ở giữa, còn hai bé trai như đang bảo vệ cô bé.
Đến trạm Hồ Tiên Nữ.
Ba đứa trẻ bắt đầu xuống xe.
Lại giống lần trước, một trong số chúng vươn móng vuốt về phía Tống Tri.
Trước khi giọng phát thanh vang lên, cô bắt lấy cánh tay nó.
Vì đang là ban ngày, cô thấy rõ những vệt m.á.u khô đọng lại trong khe móng tay.
Giống như móng vuốt từng xé da thịt ai đó.
Khốn kiếp!
Con quỷ nhỏ nhe răng định cắn cô, nhưng bị Tống Tri tát bay khỏi xe.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Liệu… hình dạng thịt nát ở trạm đầu tiên, có phải cũng như ba con quỷ con này — không mạnh, nhưng chuyên chờ cơ hội để đánh lén?
Không có bằng chứng, cô chỉ có thể tạm thời ghi nhớ điều này.
Đến trạm Hồ Tiên Nữ.
Người phụ nữ trẻ vừa lên xe liền như phát điên, lao vào tấn công Tống Tri.
Dù mỗi lần ra tay đều bị phản phệ, bị xe buýt trừng phạt — cô ta vẫn không từ bỏ.
Tống Tri nhớ đến lời nói của lão nam quỷ ở trạm bệnh viện tâm thần lần trước.
Cô thử nói: “Tôi là con gái ông.”
Người phụ nữ trẻ khựng lại. Hành động của cô ta chậm hẳn, ánh mắt d.a.o động nhìn Tống Tri như đang do dự.
Tống Tri nhân cơ hội, không chút do dự: “Mẹ!”
Vài giây trôi qua.
Người phụ nữ trẻ… bình tĩnh lại.
Cô ta nhìn sâu vào mắt Tống Tri, rồi lặng lẽ bước xuống xe ở bệnh viện tâm thần.
Cảnh tượng này khiến Tống Tri lập tức lật đổ toàn bộ suy đoán trước đó.
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.
Ba trạm chính có quỷ lên xe — tưởng như đại diện cho các giai đoạn tuổi tác: thai nhi, trẻ nhỏ, thanh niên, trung niên.
Lò t.h.i t.h.ể đại diện cho sinh ra, lò hỏa táng đại diện cho cái chết.
Bốn lần xuất hiện quỷ quái…
Không hoàn toàn giống nhau, nhưng cũng chắc chắn là cùng một con quỷ.
Ngay lúc ấy.
Tống Tri qua cửa sổ, nhìn người phụ nữ trẻ. Trong nháy mắt… cô ta biến thành lão nam quỷ.
Hắn lại lên xe.
Tống Tri thử nói:
“Tôi nói tôi là con gái ông… ông tin không?”
Chỉ trong thoáng chốc, trong đôi mắt lão quỷ, ngoài thèm khát và ác ý… Tống Tri còn nhìn ra một cảm xúc khác.
Là dục vọng.
Là đói khát bệnh hoạn.