Mọi người đều ngưỡng mộ Lục Vọng Châu có một vị hôn thê như tôi, dịu dàng, hiền thục, học vấn cao.
Mỗi khi như vậy, anh ta sẽ khinh bỉ cười lạnh: "Được mua về thôi."
Tôi không nói gì, ngoan ngoãn gật đầu, tiếp tục bóc tôm cho anh ta.
Sau đó, tin đồn về anh ta và nữ minh tinh đang nổi lên hot search.
Tôi bình tĩnh dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị rời đi, nhưng anh ta lại nắm chặt lấy tôi.
"Ở lại." Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói, lần đầu tiên trong đời cúi đầu, "Cô muốn ra giá bao nhiêu cũng được."
Tôi mỉm cười: "Một trăm triệu..."
Anh ta lập tức gật đầu, lấy điện thoại ra định gọi người chuyển tiền cho tôi.
Tôi lại cầm lấy vali, mỉm cười nói nốt vế sau: "...cũng không mua được tôi nữa rồi."
01.
Kết hôn là một chuyện rất phiền phức, đặc biệt là với Lục Vọng Châu.
Hôn lễ của Thái tử gia nhà họ Lục, khách mời đều là danh nhân, thiệp mời phải được đặt làm riêng từng chiếc, danh sách quà tặng cần phải kiểm tra đi kiểm tra lại.
Thế nhưng tất cả những chuyện này, Lục Vọng Châu đều phủi tay không quản.
Ngay cả nhẫn cưới, anh ta cũng lười tự mình đi chọn.
Một chiếc thẻ đen bị quăng trước mặt tôi: "Tự cô đi mà mua."
Sau đó, Lục Vọng Châu đi uống rượu.
Nghe nói buổi tiệc hôm nay có một cô gái cá tính được bạn bè trong giới thượng lưu Bắc Kinh đưa đến, Lục Vọng Châu đã quen chơi với những cô gái Phương Nam thanh tú, trắng trẻo, có lẽ mỹ nhân Phương Bắc khiến anh ta thấy mới lạ.
Tôi không nói gì, cẩn thận gói thuốc giải rượu, dặn dò người trợ lý những điều cần lưu ý khi chăm sóc anh ta.
Tưởng chừng mọi việc đã ổn thỏa, nhưng nửa đêm, tôi vẫn bị điện thoại đánh thức.
"Cô Thẩm, Lục thiếu say quá, cứ gọi cô đến đón."
Đã là ba giờ sáng rồi, sáu giờ rưỡi sáng mai, tôi phải ra ngoài thử váy cưới.
Nhưng tôi vẫn cố gắng gượng dậy, dùng kem che khuyết điểm che đi quầng thâm mắt do thiếu ngủ.
Tài xế đưa tôi đến câu lạc bộ, khi tôi xuống xe, mơ hồ thấy ánh mắt khinh thường của anh ta.
Tôi biết họ nói về tôi như thế nào.
Một người phụ nữ ưu tú có tri thức, có học vấn, lại tự nguyện dâng hiến cho một công tử bột đào hoa, yêu anh ta sâu đậm, cực kỳ hèn mọn.
Đọc sách bao nhiêu năm đều vô ích.
Màn đêm rất lạnh, tôi thở ra một làn khói trắng, rồi bước vào phòng bao.
Lục Vọng Châu đã say mềm.
Anh ta tựa vào chiếc ghế sofa nhung màu xanh đậm, cổ áo sơ mi rộng mở, để lộ xương quai xanh đẹp mắt và sợi dây chuyền bạch kim mảnh, đôi mắt đào hoa nửa mở nửa khép, bị hơi men bao phủ một lớp sương mù mờ ảo.
Hai cô gái mặc váy siêu ngắn nằm vật vờ trên đùi anh ta.
Đúng là cuộc sống xa hoa trụy lạc.
Tôi đỡ hai cô gái sang một bên, tiện tay lấy chiếc khăn ăn trắng tinh giúp họ che đi phần dưới váy, sau đó ngồi xuống bên cạnh Lục Vọng Châu.
"Vọng Châu, về nhà thôi."
Trong số bạn bè của Lục Vọng Châu có người còn khá tỉnh táo, cười tủm tỉm trêu ghẹo: "Lục thiếu, chị dâu gọi anh về nhà kìa.
"Nghe nói chị dâu còn là thạc sĩ khoa Lịch sử của Đại học Bắc Kinh, đúng là giỏi việc nước, đảm việc nhà.
"Đừng để bố tôi biết thằng nhóc cậu tìm được vị hôn thê tốt như vậy, nếu không ông ấy sẽ mắng tôi c.h.ế.t mất nếu tôi còn cặp với mấy cô hot girl mạng nữa."
Lục Vọng Châu dựa gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể vào tôi, lười biếng nâng mí mắt lên, cười với vẻ say sưa.
"Ghen tị hả?" Anh ta chỉ vào tôi, "Đồ mua về đấy.
"Cậu muốn thì tự đi mua một người là được."
Trong phòng im lặng một thoáng, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi cụp mắt xuống, lặng lẽ bóc một con tôm, đút vào miệng Lục Vọng Châu.
"Ừm." Tôi dịu dàng nói, "Anh ấy nói đúng đó."
02.
Chiếc nhẫn đã được giao đến.
Kim cương lấp lánh, trên vòng nhẫn vàng hồng khắc chữ viết tắt tên tôi và Lục Vọng Châu.
Tôi ngắm nhìn chiếc nhẫn thật lâu, trên tấm thẻ nhỏ trong hộp có viết những dòng chữ hoa mỹ: "Hạnh phúc trọn đời."
Tôi khẽ cười một tiếng, tiện tay ném tấm thẻ nhỏ vào thùng rác.
Tôi chưa bao giờ hạnh phúc, càng không thể nói là trọn đời.
Đúng lúc này, điện thoại reo lên.
Một địa chỉ được gửi đến qua tin nhắn ẩn danh.
Là số phòng khách sạn.
Tôi nhíu mày, chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng đi ra gara lấy xe.
Tuy nhiên, mọi việc xảy ra nhanh hơn tôi tưởng tượng.
Hơn mười phút sau, một từ khóa nhanh chóng nổi lên, đứng đầu hot search:
[Người thừa kế tập đoàn Lục thị ngoại tình trước hôn nhân, đối tượng nghi là nữ nghệ sĩ nổi tiếng Nghê m m.]
03.
Lục Vọng Châu và Nghê m m bị cánh săn ảnh vây chặn tại khách sạn Bvlgari.
Tiếng bàn tán tràn trập điên cuồng, đèn flash gần như làm người ta mù mắt.
"Lục thiếu, nghe nói ngài và cô Nghê là thanh mai trúc mã, đã đau lòng chia tay vì sự nghiệp của cô Nghê.
"Lần này có phải là tình cũ không rủ cũng tới không?
"Nhưng nghe nói ngày cưới của ngài sắp đến, cô dâu lại là người khác.
"Ngài và cô Nghê đương nhiên là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một cặp, nhưng hành động này liệu có lỗi với cô dâu không?"
Lục Vọng Châu lạnh mặt, nhấc chân định đạp đổ máy ảnh của phóng viên trước mặt.
Tuy nhiên, anh ta chợt sững lại.
Cách đám đông chen chúc, anh ta nhìn thấy tôi.
Sắc mặt Lục Vọng Châu chợt thay đổi, trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi thấy sự hoảng loạn lướt qua mắt anh ta.
Tôi mặc một chiếc váy màu nhạt, tóc búi lỏng, gió thổi bay những sợi tóc con, để lộ khuôn mặt mộc nhạt nhòa.
So với Nghê m m trong chiếc váy đỏ quyến rũ, đẹp đến mức gây choáng váng bên cạnh anh ta, tôi có lẽ trông nhạt nhẽo vô cùng.
Nhưng tôi không bận tâm.
Cánh săn ảnh theo ánh mắt của Lục Vọng Châu nhìn sang, họ nhận ra thân phận của tôi, rất nhanh, những chiếc máy ảnh chĩa thẳng vào tôi.
Tôi bước về phía trước, đám đông tự động nhường đường cho tôi.
Khi đi đến bên cạnh Lục Vọng Châu, tôi nghe thấy anh ta khẽ gọi:
"Sơ Dư..."
Giây tiếp theo, tôi nắm tay Lục Vọng Châu, nhìn về phía các phóng viên, nở nụ cười đoan trang, rộng lượng:
"Tôi là Thẩm Sơ Dư, vị hôn thê của Lục Vọng Châu.
"Tiểu Nghê và Vọng Châu lớn lên cùng nhau, tôi cũng thường nghe Vọng Châu nhắc đến cô ấy.
"Nhưng mọi người đã hiểu lầm rồi, Vọng Châu vẫn luôn coi Tiểu Nghê như em gái, anh ấy đến đây chỉ là để hàn huyên với Tiểu Nghê, và đã báo trước với tôi rồi."
Lục Vọng Châu đột ngột quay đầu nhìn tôi.
Dù tôi vẫn luôn dịu dàng nhẫn nhịn, nhưng có thể làm được đến mức này, vẫn khiến người ta kinh ngạc.
Nụ cười của tôi không hề lay chuyển.
"Xin lỗi đã làm phiền mọi người, nhưng các bạn phóng viên đã đến đây rồi, chạy một chuyến khó tránh khỏi vất vả, nghe nói trà chiều ở đây rất ngon, không bằng mọi người cùng thử, tôi mời."