Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Nhắn nhầm tin cho bạn trai cũ.

'Bé ơi, mua áo mưa chưa?'

Anh ta trả lời ngay:

'?'

Tôi vội rút lại tin nhắn, giải thích: Nhắn nhầm người.

Anh ta sụp đổ, liên tục nhắn tin:

'Nhắn nhầm? Thế định nhắn cho ai?'

'Mới chia tay bao lâu mà đã có người mới rồi hả?'

'Anh ta có tốt với em bằng anh không?'

'Không trả lời? Em đang giương cung b.ắ.n tỉa à? Muốn quay lại thì anh cũng có thể cân nhắc đấy.'

'Hu hu anh xin lỗi, trả lời anh đi bé, không được dùng với anh ta, em chỉ được dùng với anh thôi.'

'Bé ơi cho anh cơ hội, chia tay anh ta rồi quay lại với anh nhé?'

'Đợi anh, anh về nước ngay bây giờ.'

...

Chỉ một lúc không xem điện thoại, tin nhắn đã 99+.

Tôi: "Đỉnh thật."

1.

Cháu gái đòi mua chiếc áo mưa công chúa Elsa đang hot trên mạng.

Đúng lúc đứa bạn thân đi mua đồ, nhờ nó mua hộ.

Một lúc sau, tôi lấy điện thoại, lơ đễnh nhắn:

'Bé ơi, mua áo mưa chưa?'

Bên kia trả lời ngay:

'?'

Tôi nhíu mày, ngơ ngác.

Đang định mở khung chat để sửa thì nhận ra avatar và biệt danh đối phương.

Tôi tối sầm mặt.

Đây không phải thằng bạn trai cũ cht tiệt của tôi sao?

Tôi vội rút lại tin nhắn, gõ giải thích:

'Xin lỗi, nhắn nhầm người.'

'Anh coi như không thấy đi.'

Nhắn xong, chuông cửa reo.

Chắc là bạn thân tôi về rồi.

Điện thoại bỏ xuống, tin nhắn vẫn liên tục dồn dập.

Tôi không thèm quan tâm, đến lúc ăn cơm mới cầm lên xem.

Choáng váng.

Anh ta sụp đổ, nhắn cả tràng:

'Nhắn nhầm? Thế định nhắn cho ai?'

'Giả vờ? Anh không giả vờ nổi đâu hu hu, mới chia tay bao lâu mà đã có người mới rồi hả?'

'Anh ta có tốt với em bằng anh không?'

'Không trả lời? Em đang giương cung b.ắ.n tỉa à? Muốn quay lại thì anh cũng có thể cân nhắc đấy.'

'Hu hu anh xin lỗi, trả lời anh đi bé, không được dùng với anh ta, em chỉ được dùng với anh thôi.'

'Bé ơi cho anh cơ hội, chia tay anh ta rồi quay lại với anh nhé?'

'Đợi anh, anh về nước ngay bây giờ.'

...

Chỉ một lúc không xem, tin nhắn đã 99+.

Tôi: "Đỉnh thật."

Anh ta vẫn tiếp tục nhắn:

'Anh sụp đổ rồi bé ơi, trả lời anh đi, em đang làm gì thế?'

Tôi: 'Bận.'

Nhắn xong block luôn.

Thế giới lập tức yên tĩnh.

2.

Hôm sau đi dự họp lớp cấp 3.

Trên đường tắc đường, đến nơi thì mọi người đã chơi trò chơi rồi.

Liếc nhìn một vòng, không thấy Thẩm Vũ Trạch.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Trò chơi đang dở, bỗng nghe ai đó nói:

"Vũ Trạch nói sắp đến rồi mà sao giờ vẫn chưa thấy?"

"Chắc cũng tắc đường thôi."

"Chà, nghe nói Thẩm thiếu gia ở nước ngoài nhiều năm về nước lần này là vì tình đầu, không biết thật không..."

Nghe thấy tên anh, tim tôi đập thình thịch.

Vội vàng tránh ánh mắt, cố tỏ ra bình tĩnh.

Nhưng trong lòng vẫn hoảng loạn, cầm điện thoại và túi xách định kiếm cớ rời đi.

Cánh cửa phòng VIP bỗng mở ra.

Một bóng người quen thuộc bước vào.

Là Thẩm Vũ Trạch.

Ánh mắt chúng tôi không tránh khỏi chạm nhau.

Sau nhiều năm không gặp, anh đã bỏ đi vẻ ngây ngô ngày xưa, gương mặt trở nên góc cạnh, phong thái chín chắn và quý phái.

Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi.

Đôi mắt ấy không còn vẻ nuông chiều và yêu thương như trước, chỉ nghe anh lạnh lùng nói:

"Lâu rồi không gặp."

Rồi anh nhếch miệng cười, chào hỏi mọi người.

Thấy tôi định đi, bạn bè xung quanh kéo lại:

"Sơ Sơ, lâu lắm mới gặp, chơi xong rồi hẵng đi chứ, trò này sắp xong rồi."

Thấy mọi người nói vậy, tôi đành ngồi xuống tiếp tục.

Thẩm Vũ Trạch cũng tham gia.

Anh vừa vào, tôi liền thua ngay ván này.

Trong lúc trò chuyện, Trần Gia - người ngồi đối diện cứ nhắm vào tôi, bỗng hỏi:

"Khương Sơ, giờ cậu vẫn độc thân à?"

Nghe vậy, Thẩm Vũ Trạch nhìn tôi, quên cả đánh bài, vẻ mặt có chút căng thẳng.

Bỗng nổi hứng muốn trêu chọc, tôi bặm môi, bắt đầu nói láo:

"Giờ tôi ly hôn, nuôi một con, con năm nay ba tuổi, đi học mẫu giáo rồi."

Vừa dứt lời, Thẩm Vũ Trạch nhíu mày.

Cả phòng choáng váng nhìn tôi, không tin nổi.

Gai xương rồng

"Thật không đấy, không ngờ cậu lại là người kết hôn sớm nhất."

"Người yêu cậu tụi mình có quen không? Lần trước thấy cậu dắt một bé gái, đó là con cậu à?"

"Đau lòng quá Khương Sơ, cậu kết hôn sao không mời bọn mình?"

"Hay là xấu quá, không dám cho tụi mình gặp?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mấy người nói toàn là phe Trần Gia.

Tôi cười lạnh, tiếp tục bịa:

"Không tổ chức đám cưới, chỉ đăng ký kết hôn thôi."

Thẩm Vũ Trạch thở dài, đưa tay xoa sống mũi, cầm ly whisky trên bàn lên.

Mắt tôi không tự chủ liếc nhìn anh.

Nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay anh.

Tôi sững sờ, đầu óc ù đi.

Chiếc nhẫn anh đeo chính là chiếc tôi tức giận ném đi khi chia tay năm nào.

3.

Ký ức ùa về trong chốc lát.

Đêm mưa chia tay năm năm trước.

Mưa lạnh tầm tã, khiến người ta run rẩy.

Sau khi nói chia tay, tôi tức giận ném chiếc nhẫn anh tặng.

Thẩm Vũ Trạch đứng nguyên tại chỗ, mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn run rẩy:

"Không thể không chia tay? Không thể cứu vãn sao?"

Tôi nén cảm giác chua xót, gật đầu.

"Có lẽ xa nhau là tốt nhất, sau này đừng tìm em nữa."

Nói xong, tôi bỏ đi không ngoảnh lại.

Quay người, nước mắt lập tức rơi.

4.

Về đến nhà.

Bạn thân nhắn tin:

"Bé ơi, tìm được việc chưa?"

"Nếu chưa thì mình vừa thấy bên bạn có chỗ này, lương cao, giới thiệu cho cậu nhé?"

Tôi: Ừ, kiểu gì thế?

Đang lo không tìm được việc.

Xem điều kiện xong, tôi nhíu mày.

"Đãi ngộ tốt thế mà không tuyển được người?"

Đãi ngộ tốt mà không tuyển được người, hoặc là lừa đảo, hoặc là sếp có vấn đề.

Tôi: "Sếp này không có vấn đề gì chứ?"

Bạn thân: "Không, bạn mình bảo sếp hơi kén chọn thôi."

"Đi phỏng vấn thử đi? Mình tin cậu làm được mà."

Tôi: "Ừ, mình chuẩn bị, cố qua phỏng vấn!"

...

Buổi phỏng vấn suôn sẻ hơn tưởng tượng.

Ngày đầu đi làm, đồng nghiệp dẫn tôi đến bàn làm việc, đưa một tập tài liệu.

"Trợ lý Khương, đây là thông tin về tổng giám đốc, cô có thể xem qua."

"À, tổng giám đốc đang đợi bên trong, cô cứ gõ cửa vào."

Tôi nhận lấy, gật đầu cảm ơn.

Đến trước cửa định gõ thì cửa văn phòng bỗng mở.

Nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Vũ Trạch.

Không phải chứ?

Trùng hợp thế?

Tôi trợn mắt.

Thẩm Vũ Trạch cầm tập hồ sơ, liếc nhìn, giọng bình thản:

"Khương Sơ, 25 tuổi, độc thân."

Lúc này tôi mới nhận ra anh đang cầm CV của tôi.

Toi rồi.

Chơi lớn quá.

Tôi tối sầm mặt, muốn xỉu ngay tại chỗ.

Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi, có chút uất ức, giọng trầm khàn:

"Em không phải ly hôn dắt con sao?"

"Khương Sơ, em lại lừa anh?"

"Không phải, anh nghe em giải thích..." Lỡ lời, nụ cười tôi cứng đờ, "À ý em là anh nghe em thanh minh nè."

Thẩm Vũ Trạch mỉm cười, giật lấy tập tài liệu trên tay tôi.

"Vào đi."

5.

Trong văn phòng.

Đối tác Lục Diễn đang bàn công việc, tôi ngồi bên chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp sắp tới.

Xong xuôi định ra ngoài, Lục Diễn bỗng hỏi:

"Khương Sơ, em có bạn trai chưa?"

Thấy tôi lắc đầu, anh ta cười toe toét tiến lại gần.

"Cho anh xin liên lạc nhé? Anh muốn mời em..."

Chưa nói hết, Thẩm Vũ Trạch ngắt lời.

"Cô ấy có bạn trai rồi, đừng có nhòm ngó."

Lục Diễn nhướng mày, môi cong lên nụ cười bất cần:

"Nhưng Khương Sơ vừa lắc đầu mà, anh nói có là có à?"

Nói xong, Lục Diễn lạnh lùng lấy điện thoại ra quét QR code kết bạn.

Vừa quét xong, Thẩm Vũ Trạch bực dọc, đuổi khách:

"Lục Diễn, nếu anh không đi, tối mai tôi không đi sự kiện nữa, anh tự xử."

"Đừng đừng." Lục Diễn cầm tài liệu lên, "Tôi đi ngay đây."

Văn phòng rộng chỉ còn lại tôi và anh.

Không khí ngột ngạt.

Tay tôi siết chặt tập hồ sơ, nói nhanh:

"Thẩm tổng, em ra ngoài chuẩn bị họp trước, có gì anh gọi ạ."

Tôi quay người bước nhanh.

Anh gọi giật lại.

Tôi quay đầu, ánh mắt không tự nhiên:

"Gì?"

Thẩm Vũ Trạch tiến lại gần, khoảng cách đột ngột thu hẹp.

Anh nhíu mày, giọng trầm:

"Không phải định giải thích sao? Giờ không có ai, em nói đi anh nghe."

Tôi: "?"

Giải thích gì? CV viết rõ rồi còn gì.

Tôi cười gượng:

"Anh vừa xem rồi mà."

Anh cúi nhìn tôi:

"Nhưng anh muốn nghe giọng em, muốn em tự nói hơn."