Đêm giữ linh cậu, mẹ tôi cùng dì cả, dì út đánh mạt chược suốt một đêm.
Nhà có tang lẽ ra phải buồn, nhưng mẹ tôi đã nghĩ thông suốt.
“Cha lúc sinh thời thương Quốc Đống nhất, chắc dưới kia cô đơn quá, gọi nó xuống bầu bạn rồi.”
“Cha con tình thâm nghĩa trọng, chẳng cần chúng ta lo.”
Dì cả, dì út nghe xong cũng gật đầu cho là phải.
Họ đánh mạt chược ngay bên cạnh linh cữu cậu. Thiếu người, còn gọi tôi vào chơi cho đủ.
Trên bàn bài rộn ràng tiếng cười.
Ba chị em chia đều di sản của ông ngoại, căn hộ cao cấp để lại cho mẹ tôi. Dù cậu vô dụng, nhưng thật sự biết tiêu xài, nhà được hắn sửa sang như mới, mẹ con tôi cứ thế xách đồ vào ở.
Mẹ tôi thay đổi hẳn tính nết, không còn chắt bóp từng đồng, mà biết tận hưởng cuộc sống.
Bà nói tiền bạc sinh không mang đến, chết chẳng đem đi, tuyệt đối không thể bạc đãi bản thân.
Cậu chết rồi, cuộc sống của mọi người ngày càng khá hơn.
Sau này tôi đi làm, lấy tiền thưởng cuối năm mua cho mẹ chiếc vòng vàng.
Bà chọn kiểu dáng giản dị, cân nặng đúng 50g, không sai một ly.
Vòng vàng trên cổ tay mẹ sáng lấp lánh, trông bà như thêm phần phú quý.
Tôi cười: “Mẹ, mẹ còn nhớ năm con 18 tuổi nhặt được vòng vàng ở hội hoa đăng không? Nó đã trở về rồi.”
Mẹ nhất mực phủ nhận.
“Chúng ta chưa từng nhặt được vòng nào cả, con nhớ nhầm rồi.”
Tôi thấy lạ.
“Mẹ không nhớ thật sao? Khi đó xương tay mẹ bị cậu bóp gãy, còn hồ sơ bệnh viện chứng minh mà!”
Mẹ lại nói, lần đó gãy tay là vì tranh giành sổ đỏ, bà không cho, cậu mạnh tay mới gãy.
“Thế còn cậu và dì tham vàng bị thần trừng phạt, cậu mắc bệnh, dì đập vào bàn kính, rồi mới có hỏa hoạn và hầm mỏ kia thì sao?”
Mẹ lạnh mặt:
“Đó là tự họ gieo gió gặt bão!”
Bà cau mày nhìn tôi:
“Bình Bình, có phải con áp lực công việc quá không?”
“Hình như con lẫn lộn mơ với thực rồi, làm gì có thần tiên nào? Hay là xin nghỉ phép, đi thư giãn đi.”
Tôi không hiểu nổi, cảm giác thế giới méo mó trong khoảnh khắc.
Trong ký ức của mẹ, bà gãy tay vì tranh sổ đỏ, bệnh của cậu vốn có từ trước, bàn trà kính ở góc cầu thang, vụ sập núi để lộ hầm mỏ — tất cả chỉ là sự trùng hợp.
Tôi cố tranh luận, muốn tìm thêm chi tiết để phản bác.
Nhưng càng giải thích càng thấy, lời của mẹ mới hợp lý hơn.
Giống như con hổ trong “Cuộc đời của Pi” rời đi, chẳng ai tin vào cuộc phiêu lưu kỳ ảo cậu bé từng kể.
Cậu và cả gia đình hắn đều đã chết, không còn ai chứng minh ký ức của tôi.
Chuyện năm ấy rốt cuộc là thần tích, hay là nhân họa, sẽ trở thành bí ẩn đeo bám tôi nửa đời còn lại.
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện