Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Bàn ăn của gia đình tôi, lúc nào cũng rạch ròi như thế.

Phần gần bố mẹ và em trai tôi lúc nào cũng nghi ngút khói, thơm nức mũi.

Nào là thịt kho tàu bóng bẩy.

Nào là cua lông béo ngậy.

Còn ở phía bên kia của cái bàn, trước mặt tôi, lúc nào cũng chỉ có một đĩa rau luộc và một bát cơm trắng.

Rau được luộc sơ qua nước sôi, không có dầu mỡ, chỉ rắc một chút muối, mềm oặt nằm trên đĩa.

Em trai tôi ngồi đối diện, vừa gắp miếng thịt lớn ăn ngấu nghiến, miệng bóng nhẫy dầu mỡ, vừa không quên dùng giọng nói non nớt nhưng đầy ác ý để trêu chọc tôi:

"Chị ơi, đúng là chị sinh ra đã không có lộc ăn mà! Nhìn chị đáng thương chưa kìa, chỉ biết ăn cỏ thôi."

Thậm chí, nó còn cố tình đưa bàn tay dính dầu mỡ ra trước mặt tôi, để tôi ngửi cái mùi thơm đó, rồi cười khanh khách, nhìn sự thèm muốn và kìm nén trong mắt tôi.

Mẹ sẽ gắp miếng sườn cuối cùng cho em trai.

Còn ánh mắt của bà.

Thậm chí, chưa bao giờ, dành cho tôi một chút.

Chỉ không ngừng lẩm bẩm câu nói tôi đã nghe từ nhỏ đến lớn.

"Thụy Thụy không ăn được đâu, dị ứng nặng lắm, ăn vào là mất mạng đấy."

Mấy chữ đó, giống như một cái còng vô hình, trói chặt lấy tôi.

Ở trường, các bạn khác đều đi ăn cơm ở căng tin.

Họ đóng tiền ăn, được tự do lựa chọn các món nóng hổi.

Còn bữa trưa của tôi lúc nào cũng là hộp cơm rau luộc bố mẹ làm cho.

Một cái hộp cơm lạnh ngắt.

Bên trong chỉ có vài miếng rau luộc.

Và một chút cơm khô cứng.

Không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Không có bất kỳ sự bất ngờ nào.

Hộp cơm của tôi tương phản rõ rệt với bữa trưa thịnh soạn của các bạn xung quanh.

Tôi lúc nào cũng lẳng lặng ngồi một góc, nhanh chóng ăn hết phần đồ ăn nhạt nhẽo đó.

Sợ bị các bạn nhìn thấy.

Sợ bị họ tò mò hỏi.

"Thụy Thụy, sao cậu lúc nào cũng ăn món này vậy?"

Tôi sợ những ánh mắt kỳ lạ đó.

Hậu quả của việc suy dinh dưỡng lâu ngày là cơ thể tôi gầy hơn các bạn cùng trang lứa, tóc khô vàng, sắc mặt xanh xao.

Khi học thể dục chạy 800m, tôi luôn là người về đích cuối cùng, chạy được nửa đường là hoa mắt, chóng mặt muốn nôn.

Thầy giáo lo lắng hỏi thăm, nhưng bố mẹ tôi lại nói một cách hời hợt:

"Con bé này có cơ địa dị ứng, bẩm sinh đã yếu rồi."

Năm đó tôi bảy tuổi, nhìn quả trứng gà luộc tròn vo, trắng nõn trong bát em trai, cuối cùng không kìm được nữa.

Lợi dụng lúc mẹ vào bếp múc canh, tôi nhanh như cắt, dùng đũa gắp một miếng lòng trắng nhỏ, cho vào miệng.

Đó là lần đầu tiên tôi nếm được vị của trứng, rất thơm, rất mềm.

Nhưng hương vị đó còn chưa kịp tan hết trên đầu lưỡi, một bàn tay đã túm chặt lấy tai tôi.

Khuôn mặt mẹ méo mó vì giận dữ, giọng nói sắc nhọn của bà gần như đâm thủng màng nhĩ tôi: "Mày lén ăn cái gì đấy?!"

Bà xông tới, bóp chặt cằm tôi, đổ mạnh nước muối vào miệng tôi.

Nước muối mặn chát đến đắng nghét khiến tôi ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ra cùng lúc.

Bà vẫn không chịu dừng lại, dùng hai ngón tay, móc mạnh vào cổ họng tôi.

"Nhả ra! Nhả ra cho tao! Mày muốn chết à?!"

Dạ dày cuộn trào, tôi nằm rạp bên bồn cầu lạnh ngắt, nôn thốc nôn tháo.

Nỗi tủi nhục và đau đớn đó, giống như vết bỏng, in sâu vào tuổi thơ tôi.

Từ sau lần đó, tôi nảy sinh nỗi sợ hãi về mặt sinh lý đối với những "chất gây dị ứng" đó.

Cơ thể tôi sẽ theo bản năng bài trừ chúng, não tôi sẽ phát ra cảnh báo, nói với tôi rằng đó là nguy hiểm, đó là cái chết.

Tôi không bao giờ dám chạm vào bất cứ thứ gì có thể khiến tôi dị ứng nữa.

Thế nhưng hôm nay, tôi đã ăn dầu hào, ăn gà nướng, ăn bít tết, ăn xoài, uống sữa...

Tôi đã ăn tất cả những thứ bị cấm, nhưng tôi vẫn sống khỏe.

Tôi nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, cơ thể cuộn tròn lại, khóc đến co giật toàn thân.

Hai mươi bảy năm.

Trọn vẹn hai mươi bảy năm.

Tôi sống trong lời nói dối khổng lồ này, giống như một con lừa bị bịt mắt kéo cối xay, bị tước đoạt quyền được nếm những món ngon trên đời, còn bị gắn mác "ốm yếu bệnh tật".

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện