Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Lê Lê gọi lại, không ai bắt máy. Cô không ngừng kiên trì, tiếp tục gọi, trong căn phòng ngủ tối đen lúc nửa đêm, điện thoại là nguồn sáng duy nhất, gọi ba lần, bên kia cuối cùng cũng nhấc máy.
“Cậu bị bệnh à?” Diêu Tuyết vừa nhấc máy đã mắng người: “Tôi bấm nhầm số không được sao? Cứ gọi mãi? Lại có chuyện gì nữa?”
“Cậu ăn cơm chưa?” Khương Lê Lê hỏi.
Dù Diêu Tuyết khí thế hừng hực, cũng không ngờ cô lại hỏi câu đó.
“Không muốn ăn.” Diêu Tuyết hung hăng nói.
Khương Lê Lê đương nhiên biết cô ấy không thể nuốt nổi, khi con người gặp phải đả kích lớn, thì chẳng thể nuốt nổi thứ gì. Khương Lê Lê trước giờ không tin đông y, nhưng sau chuyện đó hồi cấp ba, cô cũng cảm thấy trong cơ thể con người tồn tại một loại khí nào đó, khi luồng khí ấy bị nghẽn lại, kẹt cứng ở lồng ngực, thì mọi thứ đều không thể xuống được, ăn uống cũng như bị nhồi nhét vậy.
Mà Diêu Tuyết lại một mình, ai có thể ép cô ấy ăn? Chắc chắn là chưa ăn, nhưng cơ thể con người, dù có tức giận hay không, cuối cùng vẫn sẽ đói. Vì vậy, rất nhiều người đều suy sụp trong những đả kích lớn. Bởi vì các giác quan đều tê liệt, ngay cả việc chăm sóc bản thân khi đói khát hay nóng lạnh cũng không làm được nữa.
“Ra ngoài ăn đi.” Khương Lê Lê nghiêm túc khuyên cô ấy: “Cứ coi như đi cùng tôi, bây giờ cậu không cần ăn kiêng nữa, tôi cũng không cần. Dù là để làm màu cho người khác thấy, đừng để người ta nghĩ cậu suy sụp rồi.”
“Sao cậu lắm lời thế?” Diêu Tuyết không chịu nghe.
“Vì từ nhỏ điểm Văn của tôi đã rất tốt.” Khương Lê Lê cười trêu cô ấy: “Ra ngoài đi, tôi dẫn cậu đi ăn món ngon nhất Thượng Hải.”
“Nửa đêm ba giờ, làm gì có món ngon nào?” Diêu Tuyết bán tín bán nghi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Cậu ra ngoài rồi sẽ biết.” Khương Lê Lê nói: “Nói vậy đi, tôi lái xe đến đón cậu, cậu ngủ một giấc cũng được, tôi đến trước cửa nhà cậu sẽ gọi điện đánh thức cậu, ngủ một giấc thì ăn sẽ ngon miệng hơn.”
Nửa tiếng sau, hai người ngồi trong bếp sau của Le Crépuscule, đợi Leo nấu một suất mì Ý cho cả hai.
Vào giữa đêm khuya như thế này, cả Thượng Hải như trút bỏ lớp trang điểm, họ đi vào từ cửa nhỏ phía sau bếp, xuyên qua cửa sổ bếp vẫn có thể nhìn thấy phòng ăn của Le Crépuscule, những chiếc bàn yên tĩnh nằm trong bóng tối, những khóm hoa treo khắp nơi đều hóa thành những cái bóng đen kịt. Phía bên kia tấm kính như mặt biển đen ngòm lúc nửa đêm, chỉ có gian bếp với ánh đèn ấm áp này là một con thuyền nhỏ, trôi nổi trên biển cả mênh mông.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nhưng cuộc phiêu lưu này cũng là một cuộc phiêu lưu an toàn, bởi vì Leo và Khương Lê Lê thân thiết như vậy, cô thậm chí còn đùa với người Ý này về mì Ý, nói muốn bẻ mì Ý ra để luộc, Leo cũng rất phối hợp, nói cô bẻ mì Ý thì anh sẽ bẻ cổ cô.
Khương Lê Lê lập tức làm nũng anh, nói: “Leo, đó là lời nên nói với một quý cô sao?”
Leo phối hợp, cười và xin lỗi Diêu Tuyết, nói quên mất ở đây còn có một quý cô, không như Khương Lê Lê, chỉ là một con khỉ.
Mối quan hệ như vậy, ngay cả trong giới bạn bè của Ngũ Thành cũng chưa chắc đã có, Diêu Tuyết là người thông minh, đương nhiên cũng có thể nhận ra. Huống hồ Leo lại bị cô ấy làm cho mê mẩn đến vậy, Khương Lê Lê là mỹ nhân, Diêu Tuyết lại càng là đại mỹ nhân. Trong đêm khuya như thế này, cô ấy gần như để mặt mộc ra ngoài, chỉ thoa một chút son môi, mái tóc đen như mây, mặc một chiếc váy linen mỏng manh, mái tóc ấy như rong biển trải dài trên lưng, làn da trắng như tuyết, đúng là Monica Bellucci phương Đông, một huyền thoại về vẻ đẹp Sicilia. Chuyện của cô ấy và Ngũ Thành ầm ĩ đến vậy, Leo không thể nào không nghe tin đồn đó, nhưng tin đồn đó chỉ càng làm tăng thêm tính truyền kỳ của cô ấy.
Và Leo là người trong giới này, thân phận này cũng mang lại cho Diêu Tuyết nhiều an ủi, ít nhất trong giới này vẫn còn một người đàn ông coi trọng cô ấy. Bạn bè đồng giới cố nhiên tốt, nhưng một chút an ủi từ người khác giới cũng là điều không thể thiếu đối với một đại mỹ nhân.
Dù là căn bếp sau tốt đến mấy thì cũng chỉ là mặt bàn inox, với những vết xước do sử dụng lâu ngày. Dưới ánh đèn ấm áp, nó gần như trông như một mái nhà. Leo là một người đàn ông Ý, đây mới là sự lãng mạn ẩn sâu trong xương tủy của người Ý, cưu mang hai mỹ nhân gặp nạn, trên quầy bếp inox nấu cho mỗi người một đĩa mì Ý, sốt cà chua, rắc thêm caper và ô liu đen, nêm gia vị bằng ớt bột. Hiếm khi thấy mì Ý lại có sự kết hợp khác lạ như vậy, trông như món tạp nham, nhưng khi nấu cùng nhau, hương vị lại hòa quyện đến bất ngờ. Leo còn nghiêm túc bày biện, đặt cho mỗi người một ngọn húng quế lên trên.
“Ngon quá.” Khương Lê Lê ăn hai miếng rồi hỏi: “Món mì này tên là gì? Sao trước đây tôi chưa thấy anh nấu bao giờ?”
“Spaghetti alla puttanesca.” Leo nói một cái tên, nhưng rất nhanh lại nói thêm: “Nghe nói là để tưởng nhớ Hoàng hậu Theodora của Rome, còn gọi là mì Ý Hoàng hậu.”
“Mì ý kỹ nữ.” Khương Lê Lê khẽ phiên dịch cho Diêu Tuyết, nói: “Theodora xuất thân là kỹ nữ, nhưng lại trở thành hoàng hậu nổi tiếng nhất của Đế quốc La Mã, cùng trị vì với hoàng đế, quân đội La Mã ra trận, đều giương cờ vì bà ấy mà chiến đấu.”