Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Trước bữa tiệc một ngày, chuyên gia trang điểm riêng đến make-up cho tôi. Chiếc váy dự tiệc là thiết kế hồng phô vai với đường eo ôm sát, viền tua rua lấp lánh.
Lương Tiêu đã đợi sẵn ngoài cửa. Tóc mai anh hơi rối, khuyên tai lấp lánh, gương mặt góc cạnh với đôi mắt sáng khiến người ta choáng ngợp. Thấy tôi, anh chỉ nhướng mày, không nói gì.
Khi nhìn thấy cô gái "cắm sừng" Lương Tiêu, tôi chợt hiểu tại sao người ta có thể tha thứ cho việc bị đá.
Chủ nhân bữa tiệc sinh nhật - Trình Hi Nguyệt, xinh đẹp như búp bê sứ. Sau ly rượu chúc mừng, cô ta tiến thẳng đến, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân tôi nhưng lời nói lại hướng về Lương Tiêu:
"Ralph & Russo haute couture xuân hè. Anh thật hào phóng với tình mới nhỉ."
Tôi nâng ly, nụ cười thanh lịch nhưng giọng điệu đầy bất đắc dĩ: "A Tiêu nhất định đặt cả bộ sưu tập tặng em, đành chọn đại một chiếc thôi."
Trình Hi Nguyệt không ngờ tôi dám khoe khoang trước mặt, mặt cô ta xanh hơn cả "nón xanh" của Lương Tiêu.
Tôi nói thật - khi chọn váy, Lương Tiêu hỏi tôi thích mẫu nào, tôi chọn thương hiệu thường mặc trước khi nhà phá sản. Không ngờ anh đặt nguyên bộ.
Trình Hi Nguyệt chỉ thẳng vào tôi: "A Tiêu, anh dùng loại đàn bà này để chọc tức em? Anh đang giận em đúng không?"
Lương Tiêu khoác tay qua eo tôi: "Cô Trình, trước mặt bạn gái tôi mà gọi thân mật thế không hay đâu."
"Tiệc này là bố ép tôi đến. Đưa bạn gái đi chơi cho vui, cô tự ái quá rồi."
Mặt Trình Hi Nguyệt từ xanh chuyển trắng, trừng mắt nhìn anh vài giây rồi đột nhiên kéo bạn trai mới đến hôn thẳng vào môi trước mặt mọi người.
Đám đông xung quanh hò reo điên cuồng. Tôi thấy Lương Tiêu nhíu mày.
Chơi quá tay rồi sao? Nhưng trò tình ái của công tử tiểu thư nhà giàu, liên quan gì đến tôi?
Thứ liên quan đến tôi là trên đường về, Lương Tiêu "nổ ví".
Chuỗi số 0 trên tấm thẻ khiến tôi choáng váng vài giây.
Trong chiếc Cayenne ấm áp, khoác tấm veston của Lương Tiêu, đầu óc tôi dần tỉnh táo.
Bữa tiệc kết thúc thảm hại. Trình Hi Nguyệt lén đổ cả bàn rượu lên người tôi, ướt sũng.
Lương Tiêu đập nát bàn tiệc, chai rượu vỡ trên đầu bạn trai mới của cô ta, m.á.u b.ắ.n lên mặt anh và váy tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giữa ánh mắt mọi người, chúng tôi bước qua đại sảnh.
Phá tiệc thành công, nhưng anh chẳng vui, xe phóng như bay.
Về biệt thự, đóng cửa.
Váy ướt dính sát người, tôi ôm chặt tay: "Em thay đồ ở đâu?"
Anh giật phắt áo khoác trên người tôi, bế thốc lên lầu: "Cùng thay."
"Cái gì?" Tôi lập tức nắm chặt khuy áo trước n.g.ự.c anh.
Gai xương rồng
Anh cười khẽ đầy ẩn ý: "Em tưởng anh là đồ ngốc à?"
Tôi tránh ánh mắt, xấu hổ.
Cửa phòng tắm nhanh chóng mờ hơi nước. Ngón tay nam nhân kẹp chặt cằm tôi: "Quay lại."
Cảm giác ngạt thở ập đến, hơi lạnh từ kính khiến giọng tôi run rẩy: "À...anh có giấy khám sức khỏe không?"
Hơi thở anh gấp gáp, có vẻ bực bội.
Lần đầu tiên tôi thấm thía ý nghĩa của "khí huyết phương cường". Sự chống cự tan chảy trong làn hơi nóng bỏng.
Ý nghĩ cuối trước khi ngất: Không ngờ lại đến bước này.
Tỉnh dậy, tôi mất hồi lâu mới tập trung vào ánh mắt Lương Tiêu, vô thức hỏi: "Anh không đi học à?"
Anh sờ trán tôi, ngồi bên giường đưa ly thuốc đến miệng tôi: "Em sốt rồi, uống đi."
Thuốc đắng nghẹn lưỡi, tôi nhăn mặt muốn ói.
"Thử xem." Vừa dọa, anh vừa nhẹ nhàng lau thuốc tràn trên mép tôi.
Tôi đã sai, sai quá sai.
Tưởng gặp phải cục bột, ai ngờ là viên trân châu đen.
Tôi đành nhắm mắt uống cạn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.