Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi lờ mờ cảm thấy cô ta hình như sắp gây chuyện, bắt máy, giọng nói âm u của Giang Tiểu Ngư vang lên:
"Nhiệm Tinh Tinh.
"Tuy hôm nay tôi thua, nhưng cô cũng không thắng được đâu.
"Trước khi buổi tiệc tối nay bắt đầu, tôi đã cho tiểu quỷ phá hoại hệ thống phanh của chiếc xe đó rồi.
"Phía trước là vách núi, nói lời vĩnh biệt đi."
Điện thoại bật loa ngoài, Tiểu Mạnh là người đầu tiên kêu gào thảm thiết:
"Nhanh lên! Mọi người mở cửa xe!
"Lấy chân mà phanh!"
Vừa nói, cậu ta dẫn đầu mở cửa xe, thò một cái chân ngắn mũm mĩm ra.
Tôi...
Tôi theo bản năng đạp phanh một cái.
Khoảnh khắc tiếp theo, xe dừng lại.
Mọi người nhìn nhau.
Tôi nghi hoặc nói vào điện thoại: "Đâu có, phanh dùng tốt lắm mà."
Khoảnh khắc tiếp theo, xe của Tiêu Ngận Soái "vút" một cái, lao vút qua xe chúng tôi.
Tiêu Ngận Soái: "Mẹ kiếp!"
Dư âm văng vẳng, không dứt bên tai.
Tôi liếc nhìn Ma Nữ đang đắc ý hớn hở.
Lặng lẽ bật loa, mở một bài "May Mắn Đến."
Giang Tiểu Ngư tính toán đủ đường, nhưng không tính được bên tôi có một Ma Nữ.
Thế là... không có gì bất ngờ thì lại có bất ngờ rồi.
Còn về Tiêu Ngận Soái?
Ngày hôm sau, trên mạng lan truyền tin tức:
"Nhiều người chứng kiến, nghi ngờ xuất hiện một sinh vật hình rồng mặc quần đùi hoa bên vách núi ven biển."
Dù sao cũng là Giao Vương, da thịt không xây xát gì, chỉ là tâm lý có chút tổn thương thôi.
Thế giới mà chỉ có Giang Tiểu Ngư bị thương đã được thiết lập.
Cô ta rơi xuống vách núi, vừa vặn rơi trúng rạn san hô, bị trọng thương.
Cố sống thoi thóp vài ngày thì hẹo.
14
Tuy cô ta c.h.ế.t rồi, nhưng những truyền thuyết về cô ta vẫn luôn lưu truyền trên mạng.
Cư dân mạng moi ra những bức ảnh cô ta trước khi phẫu thuật thẩm mỹ, thẳng thừng nói "tiết kiệm được ba bữa cơm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bạch gia hoàn toàn phá sản, cả nhà ba người đều bị kết án, vào tù bóc lịch.
Nghe nói Bạch Thần đã có chút điên loạn, cứ gặp người là nói:
"Bạn gái tôi là Nhiệm Tinh Tinh! Các người không được bắt tôi!"
Cũng có người cố gắng bới móc thân phận của tôi, nhưng tiếc là luôn không thu được gì.
Sau này phía chính quyền giải thích một cách qua loa:
"Tất cả đều là diễn thôi."
Bị cư dân mạng tức giận phản bác:
[Chỉ số IQ của cư dân mạng cũng là IQ đấy!]
Tiểu Quỷ vì luôn dính lấy tôi, thế là bị đưa đến cục, bình thường không được ra ngoài, thỉnh thoảng giúp đỡ làm vài vụ án.
Ma Nữ thì tìm thấy niềm vui của "bát cơm sắt", nhất thời cũng không quậy phá, còn liên tục vạch trần mấy tên thương nhân lòng lang dạ sói.
Cục trưởng Vương cảm thấy nhân viên mới này quá dễ dùng, thế là cho tôi trở về đội.
Thế là tôi dẫn theo Tiểu Mạnh, Ma Nữ, Tiểu Quỷ và Tiêu Ngận Soái thành lập bộ phận độc lập, chuyên xử lý các vụ án phức tạp.
Tiện thể nâng cao tài vận cho cục.
Phải nói là Ma Nữ vẫn có mấy chiêu đấy chứ, ít nhất kinh phí đã tăng vọt trong thời gian ngắn.
Nhưng thỉnh thoảng cũng có tác dụng phụ.
Ví dụ như bây giờ...
Tiểu Mạnh vô ý nói Ma Nữ có một nếp nhăn, thế là bị Ma Nữ vô tình làm vấp ngã.
Một trăm tệ cuối cùng trong túi bị văng lên bàn tôi.
Tiểu Mạnh "Á á á á" ngã sấp mặt về phía trước, theo bản năng tiện tay túm lấy thứ gì đó.
Ngẩng đầu lên, Cục trưởng mặt xanh mét cúi đầu nhìn cậu ta, quần bị Tiểu Mạnh kéo tuột xuống mắt cá chân, để lộ đôi chân lông lá.
Tiểu Mạnh há hốc mồm, cố gắng giảm bớt sự ngượng ngùng:
"Cục trưởng trắng thật đấy."
Sau đó cả tòa nhà đều nghe thấy tiếng gào giận dữ của Cục trưởng:
"Cậu! Thời gian thử việc lại kéo dài thêm ba năm nữa!
"Nhiệm Tinh Tinh! Quản tốt người của cô đi!
"Mạng của cục trưởng cũng là mạng!
"Không thể cứ nhằm vào một người mà vặt mãi!
"Không thì cô cứ quay về lăn lộn giới giải trí đi!"
Tôi vui vẻ vung vẩy một trăm tệ vừa kiếm được, xuống lầu mua xúc xích nướng:
Không đời nào.
Cái này chẳng phải thơm hơn giới giải trí sao?