Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vất vả rồi.” Tôi cười ôm cô ấy, ánh mắt ra hiệu Triệu Phú rót cho cô ấy một tách trà.
Triệu Phú nhận được ánh mắt của tôi, miễn cưỡng rót, Tống Nhiễm đắc ý nhận lấy ly.
“Khụ khụ… sao lại là trà lạnh thế này!”
“Ồ, tôi tưởng cô thích uống lạnh.” Triệu Phú mặt không cảm xúc nhìn cô ấy, vươn tay ấn vào đầu cô ấy đẩy cô ấy ra khỏi người tôi.
“Đứng xa ra, ôm ôm ấp ấp ra thể thống gì.”
Tống Nhiễm phản kháng vô ích, tủi thân buông lỏng vòng tay đang ôm tôi.
“Anh có ý gì? Đừng tưởng tôi không biết, anh chính là ghen tị vì Tống Ngữ sắp xếp cho tôi nhiều cảnh diễn hơn anh!”
“Hề hề.”
Thấy hai người lại bắt đầu cãi nhau, tôi cười lắc đầu, đứng dậy đi đến bên cửa sổ.
Tháng hai, thời tiết đã dần ấm lên, tuyết trên mặt đất đã tan hết.
Nắng sớm đầu xuân xuyên qua cửa sổ, rải lên người tôi, ấm áp, khiến người ta không kìm được mà nheo mắt lại.
Đây là một kiếp rất tốt, mọi thứ đều như tôi mong muốn.
Đã đến lúc thu lưới rồi.
10
Gần đến trước hôn lễ, Triệu thị đột nhiên triệu tập đại hội cổ đông.
Đến khi Triệu Lẫm vội vàng chạy đến, tôi và Triệu Phú đã ở trong phòng họp đợi anh ta rồi.
“Sao cô lại ở đây?” Triệu Lẫm nhìn thấy tôi, sắc mặt hơi biến đổi.
Đợi đến khi nhìn rõ Tống Nhiễm đứng sau lưng tôi, cô ấy mặc một chiếc váy trắng, mặt đầy vẻ ngây thơ vô tội, anh ta như thể cuối cùng cũng dần hiểu ra điều gì đó.
“Cô… các cô?”
Anh ta phản ứng lại, tức thì nổi giận.
“Con tiện nhân, các cô dám hợp sức tính kế tôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lòng tự tôn c.h.ế.t tiệt của nam chính truyện kiều thê khiến anh ta không thể chấp nhận được, anh ta vậy mà lại bị cô nàng “ngây thơ” và “ngáo ngơ vì tình” mà anh ta coi thường tính kế.
Chỉ thấy anh ta nổi giận đùng đùng xông về phía tôi và Tống Nhiễm, khiến Tống Nhiễm lập tức ôm chặt lấy tôi.
“Chị xem chị xem, em đã sớm nhắc chị rồi, mấy tên nam chính trong truyện kiều thê này đều là thằng thần kinh cảm xúc không ổn định!”
Thấy bàn tay Triệu Lẫm giơ lên sắp giáng xuống –
“Chú nhỏ!”
Triệu Phú đột nhiên đứng dậy, chắn trước mặt tôi và Tống Nhiễm.
Đồng thời, tay phải anh nắm chặt cổ tay Triệu Lẫm.
Lực mạnh đến mức Triệu Lẫm đau đớn kêu lên.
Triệu Lẫm vô thức giãy giụa vài cái, nhưng lại phát hiện hoàn toàn không thể thoát ra.
Vừa nãy trong cơn tức giận, cú tát này anh ta đã dùng hết mười phần sức lực.
Anh ta kinh ngạc nhìn Triệu Phú, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào, người cháu trai mà anh ta từng chẳng thèm để mắt tới, đã trưởng thành thành một người đàn ông có thể độc lập gánh vác.
“Cháu đã sớm nói rồi…”
Triệu Phú nói với giọng điệu tươi cười, như thể chỉ đang đùa một chút với Triệu Lẫm.
Thế nhưng xuyên qua cặp kính gọng mảnh, Triệu Lẫm lại thấy trong mắt anh một luồng sát khí lạnh lẽo mà anh ta chưa từng thấy.
“Chú đã già rồi, Chú nhỏ.”
Nói xong, Triệu Phú buông tay, Triệu Lẫm ngã mạnh xuống đất.
Thư ký phản ứng lại, nhanh chóng chạy tới, đỡ Triệu Lẫm dậy ngồi xuống ghế.
Suốt cả buổi họp sau đó, Triệu Lẫm cứ như mất hồn, ngồi đờ đẫn trên ghế, không nói một lời.
Triệu lão gia bề ngoài là người luôn coi trọng sự công bằng chính trực. Triệu Lẫm là con ngoài giá thú mà ông ta có được khi về già, cổ phần ông ta cho anh ta cũng nhiều như cổ phần cho cha mẹ Triệu Phú, đều là 15%.
Còn Triệu Phú là cháu, chỉ nhận được 5% cổ phần.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.