Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi yên lặng một lúc, nhìn về phía màn hình bên cạnh.
Buổi livestream đã bước vào phần kết thúc.
Nhưng các bình luận vẫn tiếp tục bàn tán về tấm ảnh kia.
【Dù mờ nhưng nhìn ra được nhan sắc cũng bình thường thôi!】
【Tưởng là đại mỹ nhân cơ, thất vọng quá, thế mà khiến lão Tống nhớ thương bao năm?】
【Nếu không c.h.ế.t sớm thì chắc Tống Yến Thư đã quên cô ta từ lâu rồi.】
【Nói lời khó nghe, may mà cô ta c.h.ế.t rồi, không thì fan chúng tôi không chịu nổi việc có một người như vậy làm chị dâu. Lão Tống xứng đáng có người tốt hơn, thật ra chẳng ai xứng với lão Tống cả!】
…
Những lời đó như từng chiếc gai nhọn, ghim tôi chặt lên cây thánh giá.
Xe tôi đến rồi, tôi đờ đẫn bước đến lề đường.
Ở sân vận động phía sau, tiếng vỗ tay kết thúc vang lên.
Tống Yến Thư chạy ra ngoài, vội kéo từng nhân viên, cuống cuồng tìm kiếm điều gì đó.
Gió thổi bay rối tóc tôi, tôi quay đầu lại rồi bước lên xe rời đi.
Một cuộc điện thoại gọi đến, là Tạ Minh Trạch.
Giọng anh run rẩy hỏi tôi: “Hạ Vãn Tinh, cô gái trong tấm ảnh đó là em sao?”
Không trách được anh ta tức giận.
Trong tấm ảnh, hình ảnh tôi mờ nhạt, nhưng Tống Yến Thư thì rất rõ nét, rõ đến mức nhìn thấy cả nốt ruồi nhỏ trên mũi anh.
“Em thực sự từng hẹn hò với anh ta? Khó trách ngày trước em cứ khen nốt ruồi của tôi đẹp, thì ra vì nó giống anh ta? Mẹ kiếp, em coi tôi là cái gì? Hàng thay thế sao? Hạ Vãn Tinh, tôi từng thật lòng yêu em đấy, suốt một năm qua tôi luôn cảm thấy có lỗi với em, còn muốn bù đắp, vậy mà em đùa giỡn tôi! Em không thấy có lỗi với tôi sao…”
Tôi không muốn nghe anh ta nổi giận, lạnh lùng cúp máy, tiện tay chặn luôn số anh.
Đúng lúc ấy, một tin nhắn WeChat gửi đến.
“Chị Hạ, chị đi đâu rồi? Tống Yến Thư đang tìm chị khắp nơi, phải làm sao đây?”
Tôi nắm chặt điện thoại, bình tĩnh gửi lại cô ấy một dãy số: “Làm ơn đưa số này cho anh ấy, cảm ơn.”
Đó là số điện thoại phụ của tôi.
Nhưng anh ấy sẽ không bao giờ gọi được.
Gửi xong, tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, ký ức trở lại ngày sinh nhật năm đó.
Phòng bida.
Khi bị Tống Yến Thư đuổi ra ngoài, tôi lảo đảo bước đi, cuối cùng ngất xỉu trước cổng trường.
Thực ra chỉ là bị hạ đường huyết.
Nhưng mẹ tôi tức giận, cho rằng bà nội không chăm sóc tôi chu đáo.
Bà hỏi tôi có muốn đi cùng bà vào miền Nam học tiếp không.
Nằm trên giường bệnh, tôi nhớ về Tống Yến Thư, nhớ những lời tổn thương ngày ấy.
Cuối cùng, tôi gật đầu, lặng lẽ rời đi.
Quyết định vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời Tống Yến Thư.
Thật ra, những lời bình luận đó cũng đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi chẳng có gì xứng đáng để Tống Yến Thư thích.
Nếu không phải anh ấy tưởng tôi đã chết, thì căn bản anh ấy sẽ không nhớ đến tôi.
Việc mãi không quên, nhiều hơn là sự áy náy.
Nói là thích, thật ra chỉ vì cảm giác tội lỗi.
Cho nên, tốt hơn hết là đừng gặp lại.
Chỉ cần vài ngày nữa, anh ấy sẽ quên tôi.
Tôi nghĩ vậy, liền xin nghỉ bệnh vài ngày, ngủ thật ngon, rồi về thăm bà nội.
Năm đó vì tôi theo mẹ đi, bà tức đến đổi luôn tên tôi, lòng bà chưa từng yên.
Mỗi lần người ta hỏi đến, bà đều chua chát nói tôi đã chết.
Tôi từng rất căm ghét bà.
Nhưng bây giờ bà đã già, nhìn lại thì thấy cũng đáng thương.
“Bà ơi, sau khi cháu chuyển trường, có ai từng tìm cháu không?”
Bà không trả lời, chỉ ngơ ngác nhìn vào màn hình tivi.
Tôi biết chắc sẽ không hỏi ra được chuyện gì.
Điện thoại báo tin nóng mới, tôi nghe thấy nhưng không quan tâm.
Dù sao cũng chỉ là vài tin rác.
Cho đến khi đêm về, tôi về đến nhà, mở điện thoại.
Năm chữ hiện ra trước mắt.
【Tống Yến Thư mất liên lạc】
Trái tim tôi chợt run lên một nhịp.
Tôi bấm vào trang tin, sống lưng lạnh toát.
Tống Yến Thư biến mất khỏi mọi phương tiện thông tin.
Các buổi diễn đã hẹn, các kế hoạch quay hình đã xếp, cả buổi fanmeeting chuẩn bị nửa năm qua, anh đều không xuất hiện.
Không ai liên lạc được với anh, kể cả quản lý.
Một linh cảm rất xấu trỗi dậy, tôi hoảng hốt gọi điện cho đồng nghiệp ở đài truyền hình.
“Chuyện đó là thật.” Đó, đồng nghiệp trả lời: “Chuyện chưa từng xảy ra bao giờ, giới trong nghề đang rối loạn, mọi người nghi ngờ anh ấy gặp chuyện bất trắc…”
Làm sao có thể như vậy được?
Tôi ngồi bần thần, bỗng nhớ đến số điện thoại dự phòng kia, vội vàng lục tìm chiếc máy phụ trong ngăn kéo.
Do quá hoảng hốt, tôi phải bấm rất nhiều lần mới mở được máy.
Màn hình sáng lên.
Cuối cùng, tôi thấy cùng một số điện thoại gọi nhỡ rất nhiều lần.
Kèm theo vô số tin nhắn liên tục như sóng dào dạt.
【Cô Hạ, xin lỗi đã làm phiền, có thể nghe máy một chút được không? Xin làm ơn, chuyện này với tôi rất quan trọng.】
【Cô Hạ, tôi biết vậy rất khó, cô không muốn gặp tôi cũng không sao, nhưng xin cô hãy bật máy, để tôi biết cô vẫn an toàn được không?】