Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Không không không! Nàng sao lại có thể giống một oán phụ ở chỗ này hối tiếc? Hắn không đồng ý, nàng…… Nàng còn không thèm đâu! Lần trước đau muốn chết, nếu không phải nàng nghe người ta nói, vài lần sẽ không đau nữa, còn có chút thoải mái, nàng mới không thèm nếm thử đâu!
Đúng, không nghĩ, không nghĩ nữa! Ban nãy nàng chỉ là bị ngốc rồi, nhất định là bị ngốc!
Bên kia, trong Thiên Châu, tai Dạ Trầm Uyên cũng nổ tung nồi!
Tiểu Bạch Long, Lệ lão thêm Thần Kiếm thay phiên ra trận oanh tạc, Tiểu Bạch Long quá khích vòng quanh hắn nhảy nhót lung tung!
“Cha, lúc này không phải lúc dục tình cố túng! Người sao có thể cự tuyệt? Ngươi ngươi ngươi! Quả thực muốn tức c.h.ế.t chúng ta!”
Dạ Trầm Uyên nhíu mày nhắm mắt, sau đó kiên định cầm lấy nồi sắt.
Cái này, Thần Kiếm cũng không nhìn nổi! Hắn nằm trên nồi, lời lẽ chính đáng nói, “Chủ nhân, ngươi hôm nay không nói rõ ràng, đừng nghĩ đến việc nổi lửa!”
“Đúng vậy!” Lệ lão ở một bên hận không thể rèn sắt thành thép, “Thật là cơ hội tốt! Có việc này,nói không chừng không bao lâu nữa là có Tiểu Sơ nhỏ, ngươi ngốc à?”
Cuối cùng, Dạ Trầm Uyên bị bọn họ nháo đến không có cách nào khác, có chút tức giận ném nồi sang một bên.
Hắn không muốn sao? Hắn có thể không muốn sao?! Hắn chỉ là sợ! Sợ làm nàng bị thương!
Nhìn thấy sắc mặt hắn khó coi, Tiểu Bạch Long bình tĩnh một chút lúc sau, đột nhiên nghĩ tới mấu chốt.
“Cha, có phải bởi vì lần trước…”
Lần trước lúc Dạ Trầm Uyên tâm lí yếu, thiếu chút nữa đã bị Túc Kính khống chế tự moi t.i.m ra!
Tuy rằng chỉ khi trăng tròn Túc Kính mới phản phệ mạnh nhất, nhưng ngày thường, nó cũng sẽ thường xuyên muốn lợi dụng sơ hở, cho nên hắn trước kia cứ có thời gian là tu luyện, nay đã thật lâu không có làm gì.
Tiểu Bạch Long vừa nhắc lợi, Lệ lão cũng phản ứng lại, “Không phải chứ? Tiểu Uyên, ngươi là sợ lúc ngươi ý loạn tình mê, sẽ bị Túc Kính khống chế, mà làm Nguyên Sơ bị thương?”
Dạ Trầm Uyên nhấp môi không nói, xem như cam chịu, lúc này ba người mới chịu yên tĩnh.
Cũng phải, tu vi của Nguyên thấp hơn nhiều so với Dạ Trầm Uyên, nếu Dạ Trầm Uyên đột nhiên ra tay, nàng không chết cũng bị thương nặng, đây đúng là vấn đề khó khăn.
Mà việc này còn không thể nói cho Nguyên Sơ, sau khi nói cho nàng, nàng chắc chắn muốn biết nguyên nhân, sau đó biết được bí mật việc trao đổi với Túc Kính.
Có lẽ, nàng còn sẽ đoán được nó đã bị Dạ Trầm Uyên kích hoạt rồi.
Dạ Trầm Uyên thấp giọng nói, “Về việc của Túc Kính, không được nói cho sư phụ.”
Nếu nói cho Nguyên Sơ, nàng chắc chắn sẽ không tiếp tục thu thập mảnh nhỏ, bởi vì đồ vật đó một khi phục hồi như cũ, hắn liền phải đưa ra lựa chọn, trả giá lớn, giao dịch với nó.
Nếu nàng vẫn luôn không biết, cuối cùng Dạ Trầm Uyên dùng Túc Kính đưa nàng đi rồi, nàng cũng sẽ chỉ bởi vì chia lìa mà khổ sở.
Nếu nàng biết, nàng muốn bình an trở về thì Dạ Trầm Uyên hy sinh chính mình, Nguyên Sơ chỉ sợ thà rằng thọ nguyên hao hết c.h.ế.t ở chỗ này, cũng sẽ không chấp nhận ý tốt này.
Lệ lão bọn họ đều thật sự thương nàng, không muốn thấy nàng đau khổ.
Rốt cuộc còn chưa tới phút cuối, bọn họ đều không chắc chắn liệu có phải dùng Túc Kính đưa nàng rời đi không, nếu nàng đã biết chân tướng, khi ngày đó đến, nàng sẽ quyết định thế nào?
Cho nên bọn họ cần phải giữ bí mật.
Thần Kiếm buồn bã hỏi, “Chỉ là nếu không nói…… Lỡ Tiểu Sơ cho rằng ngươi không thích nàng thì làm sao bây giờ?”
Cái này Dạ Trầm Uyên có chút đau đầu, hắn không chắc chắn nói, “Chỉ cần ta vẫn luôn đối xử với nàng thật tốt, nàng chắc là sẽ không nghi ngờ đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Rốt cuộc ngày thường nàng vẫn rất sơ ý không phải sao?
Chỉ là hắn muốn nàng sau này cẩn thận.
Trong khoảng thời gian này, hắn vì không để bị Túc Kính khống chế, mỗi thời mỗi khắc đều cần vận chuyển Đại Thanh, Túc Kính quả nhiên không có cơ hội thành công.
Nhưng khi loại pháp thuật này vận chuyển, là chịu không nổi kích thích, chỉ hy vọng… Sư phó về sau không cần trêu chọc hắn, trước khi hắn tìm được cách khắc chế phản phệ, không cần trêu chọc.
Hai bên chứa đầy tâm sự, lúc ăn cơm cũng trầm mặc đến dị thường.
Nguyên Sơ không biết Dạ Trầm Uyên bị làm sao, trực giác cho nàng biết việc này có liên quan đến Túc Kính, nàng tò mò muốn… Rõ ràng nàng đã biết Túc Kính không phải thứ tốt lành gì, vì sao Dạ Trầm Uyên còn phải giấu nàng một phần?
Nàng cắn đũa ngọc, ăn miếng có miếng không.
Dạ Trầm Uyên trong khoảng thời gian này không thể ăn cơm, khi vận chuyển Đại Thanh không được đụng vào ngũ cốc, không dính tình dục, giới luật nhiều vô kể. Một khi trái luật sẽ trải nghiệm cảm giác toàn thân bị kim đâm, cho nên trong khoảng thời gian này hắn mới có thể thanh tâm quả dục.
Nguyên Sơ ngẫm nghĩ, cau mày hỏi, “Ngươi…… Không ăn cùng ta sao?”
Dạ Trầm Uyên mỉm cười nhìn nàng, “Sư phụ đã tha thứ việc ta tự ý đánh nát Túc Kính?”
Sơ Dao
“Không! Chắc chắn không có!” Nguyên Sơ dựng mày, lập tức phản bác.
Sao có thể tha thứ nhanh như vậy? Rõ ràng là hắn làm việc quá mức… Nếu lập tức tha thứ, về sau địa vị của nàng trong nhà sẽ bị lung lay.
Dạ Trầm Uyên bày ra biểu cảm đáng thương, “Nếu ta còn là thân mang tội, vậy không được lên bàn ăn.”
Nguyên Sơ liền thêm tức giận! Không ăn thì không ăn, một mình nàng cũng có thể ăn rất ngon!
Nhưng sự thật chứng minh, một người ăn cơm cảm giác không có hương vị, Nguyên Sơ tức giận ăn cho xong, tự dùng Thanh Khiết thuật xong liền mang một bụng tức trở về giường.
Mà Dạ Trầm Uyên cứ như bình thường, dọn dẹp xong ngồi xếp bằng trên giường, nhắm hai mắt lại.
Trời đã tối rồi, Nguyên Sơ đôi tay nắm chăn, vẫn không nhúc nhích, đèn tinh thạch chiếu roởi mép giường, ánh lên đôi mắt mèo lấp lánh của nàng. Đôi mắt to khẽ chuyển động, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Nàng cẩn thận nghe nhịp thở của Dạ Trần Uyên, phát hiện hắn chỉ nhắm mắt chứ không nhập định. Nàng bừng tỉnh, đột nhiên phát hiện đã rất lâu Dạ Trầm Uyên không tu luyện, đây là chuyện quái gì?
Nghi hoặc lớn lên trong lòng, nàng cảm giác chính mình sắp bị mười vạn câu hỏi vì sao đè chết. Trong lòng cứ như có một trăm cái móng mèo đang cào loạn, tò mò muốn chết.
“Dạ Trầm Uyên, bao lâu nữa đến Vạn Kiếm Tông?”
Giữa không gian yên tĩnh, Nguyên Sơ đột nhiên mở miệng.
Quả nhiên, Dạ Trầm Uyên rất nhanh liền mở mắt, nhẹ giọng nói, “Xem tốc độ, ước chừng 10 ngày.”
Sau đó hắn lại không nói gì, không giống trước kia sẽ quấn lấy nàng nói chuyện, không cho nàng ngủ.
Nguyên Sơ tức giận…
Lúc trước nàng báo tin bình an cho Vạn Kiếm Tông còn dặn chưởng môn cữu cữu, nếu mẫu thân nàng tỉnh nhớ nói cho nàng, còn nàng có việc rất quan trọng tạm thời không thể trở về.
Kết quả ngày hôm qua, Vạn Kiếm Tông đưa tin nói, nương của nàng có dấu hiệu tỉnh lại. Nguyên Sơ vừa nghe, vừa hay phát hiện Túc Kính cosgif đó không đúng, có chút hoài nghi việc đi tìm mảnh kính nên tính về trước một chuyến, chờ nương nàng tỉnh lại rồi nói tiếp.
Mà cả một đường, Dạ Trầm Uyên chắc sẽ không phải cứ lạnh như băng như vậy đi? Thế mà nói cho tốt, chờ việc của Thú tộc xong sẽ hỏi cưới nàng.
Nhưng việc này Dạ Trầm Uyên không có nói bậy, nếu không phải Nguyên Sơ nói muốn đi Vạn Kiếm Tông trước, lúc này bọn họ sẽ đi đến Đế Quốc.