Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Có lẽ để phối hợp với canh bồ câu, bữa ta hôm đó vô cùng phong phú.
Đừng nói những năm ở biên thành, ngay cả khi về với hoàng huynh Thẩm Nghiễm, cũng không có đãi ngộ như vậy.
ta ăn thêm một miếng, người Bắc Minh sẽ ăn ít đi một miếng!
Vì vậy, tay trái cầm gà quay, tay phải cầm chân giò, thỉnh thoảng lại uống một bát canh bồ câu.
'Sao Nam Phong chỉ biết ăn! Nhìn trẫm đi!'
'Trẫm cũng rất thơm đấy! Mau lại hôn trẫm một cái!'
'Thôi, dù sao người cũng đã đến tay, sau này có nhiều cơ hội hôn!'
Mấy ngày sau, ta đã quen với kiểu độc thoại nội tâm điên cuồng này của Diệp Thần, thậm chí có thể mặt không đỏ tai không tây nói dối vài câu:
"Bệ hạ, hôm nay hơi lạnh, ngài nhất định phải bảo trọng long thể."
Diệp Thần khẽ gật đầu, trông có vẻ lạnh lùng, nhưng trong lòng đã nổ tung:
'Nam Phong quan tâm trẫm rồi!'
'Quan hệ vợ chồng ân ái nhất cũng chỉ đến thế.'
'Làm tròn, Nam Phong và trẫm chính là vợ chồng!'
'Trời lạnh, không thể để phu nhân của trẫm bị lạnh, lát nữa sẽ cho người đem than vàng đến!'
Nghe đến đây, tim ta đột nhiên co thắt, cảm giác ta lỗi bao trùm.
ta chỉ mượn khả năng nghe lòng, tìm cơ hội trốn khỏi Bắc Minh.
Nhưng hắn lại thật lòng thiên vị ta, đối đãi ta tốt.
Bữa ăn ngon bỗng không còn ngon nữa, ta nhai như nuốt sáp, ăn hết bát này đến bát khác.
Khi điều chỉnh lại tâm trạng mới phát hiện—ăn quá no.
Vì vậy, ta bắt đầu đi vòng quanh trong phòng.
Diệp Thần không tham gia hoạt động đi dạo sau bữa ăn của ta .
Vừa dùng bữa xong, hắn đã ra lệnh cho tất cả cung nữ và thị vệ rời khỏi điện, đồng thời bảo họ canh giữ chặt từng lối ra vào của Khôn Ninh Cung.
Bản thân hắn cũng không ở lại, vừa lẩm bẩm trong lòng vừa nhanh chóng rời đi.
'Trẫm biết Nam Phong từ nhỏ đã thích yên tĩnh, nên mới bảo mọi người rút hết.'
'Trẫm thật quá chu đáo!'
'Hôm qua Nam Phong suýt nữa đã bỏ trốn, không được! Trẫm không thể để mất cô ấy lần nữa!'
'Mấy lão đại thần kia cứ bảo trẫm không hợp lý.'
'Nếu không sợ ảnh hưởng đến thanh danh của Nam Phong, ta nay trẫm đã ngủ ở Khôn Ninh Cung rồi!'
Diệp Thần vừa đi chưa đầy một chén trà.
Những vật dụng sưởi ấm cao cấp như thanh kim ty, lò sưởi, chăn gấm Tứ Xuyên... đã được mang vào điện như nước chảy.
Mọi người đến vội vàng, đi cũng vội vàng, trong chốc lát trong phòng chỉ còn lại vài lò sưởi tỏa khói xanh.
ta chống cằm chờ đến tận canh ba.
Lúc này, trong phòng ấm áp đến mức buồn ngủ, những người hầu bên ngoài cũng dựa vào nhau ngủ gật.
ta lén lút mang lò than đến bên cửa sổ, đau lòng xé tan tấm chăn gấm quý giá, ném vào lò và đốt.
Mùi khét lẹt cùng làn khói đặc cuồn cuộn thoát ra từ khe cửa sổ.
Trong tiếng hét "Cháy rồi!" "Mau gọi người!", ta đánh ngất một cung nữ nhỏ, thay quần áo của cô ta và trốn khỏi hoàng cung Bắc Minh.
8
Đến khi chạy vào con hẻm vắng lạnh lẽo, ta vẫn cảm thấy như đang mơ.
Quá trình trốn chạy thuận lợi một cách khác thường, khiến lòng ta không khỏi lo lắng.
Ngay khi ta chuẩn bị rời khỏi thành, một người mặc đồ đen kín mít dắt hai con ngựa chặn đường.
ta cảnh giác nhìn hắn, tay lén nắm lấy "bảo bối" bánh gạo giấu sau lưng, chuẩn bị chiến đấu.
Lúc này, một giọng nói đậm chất phương ngữ vang lên:
"Nhóc, muốn mua ngựa không? Chạy nhanh lắm đó!"
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
ta hơi thả lỏng cảnh giác, nhưng ngay lập tức phát hiện ra một vấn đề khác.
Vừa chạy quá vội, ta quên mang theo tiền.
Vì vậy, ta đành mỉm cười đầy nịnh nọt:
"Đại ca, có thể nợ được không? Đến nơi ta sẽ trả tiền."
Người đen không nói gì, đôi mắt lộ ra ánh nhìn lạnh lùng.
Nàng ấy cười đẹp quá!'
'Nợ nần gì chứ? Đừng nói là ngựa, ngay cả ta cũng có thể đem tặng luôn!'
'Bắt cô ấy hôn một cái làm phần thưởng, không quá đáng chứ?'
ta lắc đầu điên cuồng, nhìn quanh, ngoài hai chúng ta ra không có bóng người nào khác.
Vậy lần này, thứ ta nghe được là suy nghĩ của người đen này?
ta vẫn nghi ngờ, cẩn thận gọi hắn một tiếng: "Đại ca?"
Một lúc sau, hắn gật đầu: "Được, nhưng ta phải đi theo người!"
'Ha ha ha, ta thật quá thông minh!'
'Danh chính ngôn thuận đi cùng cô ấy một đoạn.'
'Tình cảm này, không nồng nhiệt mới lạ!'
Ta trèo lên ngựa, nghe đến đây suýt nữa ngã nhào.
Thời buổi này, sao lại toàn là biến thái như Diệp Thần vậy?
Từ hoàng cung Bắc Minh đến biên thành Huyền Nguyệt, nếu phi ngựa nhanh chóng cũng phải mất ba đến năm ngày.
Mấy ngày này, càng nghĩ càng thấy mọi chuyện có gì đó không ổn.
Từ ngoại hình, cử chỉ kỳ quặc, đến những tiếng lẩm bẩm không ngừng, tất cả đều toát lên vẻ kỳ lạ.
Vì vậy, hôm nay khi nghỉ chân tại quán trọ, ta chằm chằm nhìn vào khuôn mặt đầy râu rậm thô ráp kia, tìm kiếm manh mối.
'Sao nàng ấy cứ nhìn ta chằm chằm thế, chẳng lẽ đã yêu ta rồi?'
'Chẳng lẽ Nam Phong thích kiểu đàn ông râu rậm như thế này?'
'Quả nhiên, trẫm dù trang điểm thế nào cũng đều quyến rũ.'
Nghe những suy nghĩ liên tục hiện lên, ta đột nhiên bắt được một từ đặc biệt: trẫm.
Tự xưng như vậy, ngoài Diệp Thần ra còn ai nữa?
"Nhóc, hôm qua ăn gì chưa?" Người đen vẫy tay trước mặt ta.
ta tỉnh táo lại, nhìn kỹ vào đôi mắt hắn, đen và sáng, giống hệt Diệp Thần.
Hai ngày nay bận rộn chạy trốn, ta giờ mới phát hiện ra người này chính là Diệp Thần.
9
Mặc dù hơi vô đạo đức, nhưng giả vờ không nhận ra, lừa hắn đến Huyền Nguyệt, có vẻ là một lựa chọn không ta .
Ít nhất cũng có thể bắt hắn lại, đổi lấy việc biên thành bình yên.
Xác định kế hoạch, ta rót đầy một chén rượu cho Diệp Thần:
"Đại ca, tiểu muội mời anh."
Nói xong, ta nâng chén, hướng về phía Diệp Thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn cười, không chút do dự uống cạn: "Nhóc, ta thích tính cách thẳng thắn của nhóc lắm!"
'Thật tuyệt! Đổi vai thành công rồi!'
'Để cưới được Nam Phong, trẫm sẽ thoái vị, ngày ngày du sơn ngoạn thủy, chỉ có hai chúng ta.'
'Không phải là trở về Huyền Nguyệt sao? Dù là núi đao hay biển lửa, ta cũng sẽ đi cùng nhóc!'
Giọng nói của Diệp Thần vẫn văng vẳng bên tai, nhìn tòa thành biên giới ngày càng gần, tâm trạng dần trầm xuống.
Nửa tháng trước, nơi này vẫn là cửa ải Huyền Nguyệt, nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
"Nhóc, hôm qua ngủ thế nào?" Diệp Thần thấy ta đờ đẫn, vỗ mạnh vào m.ô.n.g ngựa.
Con ngựa hoảng sợ lập tức phi nước đại.
Gió lạnh bên tai cuốn đi mọi suy nghĩ hỗn độn, chỉ còn lại tiếng lòng của Diệp Thần cùng ta phi nước đại về phía thành.
'Hê hê, Nam Phong thấy ta trị lí biên thành tốt như vậy, có cảm động không? Có muốn lấy ta không?'
'Lấy nhau, động phòng hoa chúc, rồi cùng nhau...'
'Bình tĩnh, bình tĩnh, đừng để cô ấy phát hiện.'
ta đứng trên con phố quen thuộc, trong lòng chợt hoang mang.
Nhộn nhịp, ồn ào, khác hẳn với khu chợ ảm đạm ngày nào vì chiến tranh.
Những người dân với giọng nói khác lạ rao bán đủ thứ đồ từ nam chí bắc.
Người qua lại nhận ra ta, họ hét lên: "Tiểu tướng quân Thẩm trở về rồi!"
"Bắc Minh thượng quân quả nhiên không lừa chúng ta!" "Tướng quân Thẩm, hoan nghênh trở về!"
Họ nhiệt tình vây quanh ta .
Xuyên qua đám đông, ta nhìn về phía Diệp Thần đứng ở góc phố, dắt hai con ngựa cúi đầu. Hắn mỉm cười, ánh mắt trong veo.
'Trẫm luôn nói được làm được.'
Gai xương rồng
'Hồi nhỏ trẫm còn nói sẽ cưới Thẩm Nam Phong nữa.'
'Khi nào nàng ấy mới lấy ta đây?'
'Mắt nàng ấy đỏ rồi kìa, thật xót xa, thật muốn ôm nàng ấy.'
'Thẩm Nam Phong nếu biết ta cùng nàng trở về Huyền Nguyệt, chắc sẽ yêu ta cht mất!'
10
Từ chối lời mời của dân chúng, ta từ từ bước về phía Diệp Thần.
'Nam Phong đến gần rồi.'
'Ước nguyện của ta sắp thành hiện thực chăng?'
'Diệp Thần, hãy kiêu kỳ một chút, ngươi là hoàng đế.'
'Hoàng đế thì sao? Hoàng đế cũng phải lấy vợ chứ!'
Nghe tiếng lòng hân hoan của hắn, dù hơi bất nhẫn, tavẫn mở miệng khuyên can:
"Đại ca, đưa ta đến đây thôi, sau này ta sẽ tìm cách trả tiền cho đại ca."
Diệp Thần đang cười tươi bỗng trùng xuống, phản ứng bản năng: "Không được!" "Ta phải đi cùng nhóc!"
'Không thể để Nam Phong một mình gặp nguy hiểm.'
'Ngay cả tên phản bội đó cũng bội phản Nam Phong, sao có thể để nàng một mình chạy đi được?'
Lại là tên phản bội đó.
Ngay cả Diệp Thần còn cảm thấy người đó nguy hiểm, huống chi là hoàng huynh.
Cung thành Huyền Nguyệt đó, ta nhất định phải đi.
Tai đẩy đầu con ngựa đang cọ vào tay mình vào lòng Diệp Thần, lần nữa nói: "Dừng ở đây thôi, con đường phía trước không nên theo nữa."
Diệp Thần nhẹ nhàng vuốt ve con ngựa trắng đang bồn chồn, trong lòng tính toán:
'Hu hu, sao lại lạnh lùng thế?'
'Chẳng lẽ nàng đã nhận ra? Không thể nào! Ta cải trang rất tốt mà.'
'Không thể để nàng một mình đến Huyền Nguyệt.'
'Phải làm sao đây? Hay là đánh ngất rồi cõng về?'
Ta thầm so sánh năng lực võ công của hai chúng a, lập tức giật dây cương từ tay Diệp Thần.
Cười khổ nói thêm:
"Nếu đại ca cứ muốn theo, cũng không phải không được."
Làm người, phải biết lượng sức mình.
Từ khi vào Huyền Nguyệt, Diệp Thần ít nói hơn hẳn.
Thêm vào đó, vì thân phận nhạy cảm, sợ bị tên phản bội kia phát hiện, suốt dọc đường chỉ có thể lén lút.
Như vậy, sự giao tiếp giữa ta và Diệp Thần càng ít đi.
Mãi đến hôm nay, Diệp Thần không biết từ đâu kiếm được một con gà quay thơm phức, tai mới lại nghe thấy tiếng lòng của hắn:
'Nam Phong đã ba ngày không nhắc đến ta rồi.'
'Thẩm Nam Phong, mau đến dỗ ta, không thì ta...'
'Ta sẽ đau lòng lắm đó!'
Nhìn Diệp Thần tiều tụy, ta xé một cái đùi gà đưa cho hắn:
"Đại ca, mấy ngày nay vất vả rồi."
Diệp Thần mắt sáng rỡ đón lấy, miệng cười đến tận mang tai:
"Không vất vả, có cô nàng xinh đẹp như nhóc đi cùng, đáng lắm!"
'Ái chà! Sao ta lại nói ra lời trong lòng thế?'
'Nam Phong sẽ không nghĩ ta là kẻ lăng nhăng chứ?'
'Nếu vậy trẫm sẽ mất vợ, vợ bỏ, con tan, già cô độc, cht không nơi chôn...'
'Trẫm thật quá bi thảm!'
Ta xé thêm hai cánh gà nhét vào miệng Diệp Thần, đùa cợt:
"Đại ca tính tình thẳng thắn, rất được lòng người."
'Ta biết mà, vợ ta thông minh nhất.'
'Nam Phong chắc đang phân vân giữa hai thân phận của ta.'
'Chắc nàng đã yêu ta đến mức không thể tự chủ rồi!'
"Nhóc, nhóc có con mắt tinh tường lắm."
Diệp Thần vừa nói vừa nhét cánh gà đầy mỡ vào túi gấm quý giá của mình.
Ta định chê hắn keo kiệt, nhưng nghe thấy hắn nghĩ:
'Đây không phải là cánh gà, mà là ám hiệu của Nam Phong!'
'Nam Phong muốn nói sẽ cùng ta như chim liền cánh, cây liền cành!'
'Vật kỷ niệm tình yêu quý giá như vậy, phải cất giữ cẩn thận.'
'Khi về Bắc Minh, cho bọn đại thần nói Nam Phong không xứng với ta xem!'
'Trẫm còn phải bảo người ghi chép cánh gà này vào sử sách!'
Ta xé nốt cái đùi gà còn lại, cùng đầu gà, đưa cho Diệp Thần:
"Ăn đi, ăn xong còn phải đi tiếp, bổ não chút."