Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Chương 6

6.

Khi mẹ về đến nhà, tôi mới biết chuyện hôm nay đã xảy ra.

Đôi mắt bà đỏ hoe, khẽ hỏi tôi: “An Nhiên, con có thấy mẹ quá tàn nhẫn không?”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Mẹ, sao con lại trách mẹ được. Họ đến là vì tài sản nhà mình. Bà nội chẳng có gì đáng thương cả, ngược lại, rất đáng giận.”

Mẹ cười gượng gạo, khẽ gật đầu: “Nhưng dù sao bà ấy cũng là bà nội của con… Lúc ba con còn sống, ông ấy là người con hiếu thảo nhất.”

Tôi nắm chặt tay mẹ: “Muốn con có hiếu thì trước hết phải có mẹ hiền. Mẹ nghĩ lại đi, năm đó bà ta đã đuổi mẹ con mình ra khỏi nhà thế nào.”

Tôi ngừng lại một chút, lo lắng hỏi: “Bà nội chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu. Nếu bà lại đến quậy thì sao?”

“Cứ để bà ta quậy.” Mẹ nhìn tôi, ánh mắt kiên định, “Mẹ tuyệt đối sẽ không mềm lòng thêm lần nào nữa.”