Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tôi cõng Diệp Thanh Thanh, xách theo balô đi về điểm hẹn với Hà Tri Lạc.

Cha mẹ của Thanh Thanh từng gắng gượng cùng con vượt qua mưa a-xít, nhưng trong đêm cực hàn đầu tiên lại nhường quần áo giữ ấm cho con rồi qua đời.

Sau khi lương thực trong nhà cạn kiệt, con bé định đến khu an cư của chính quyền để thử vận may.

Kết quả vừa mới vào chợ giao dịch không bao lâu thì kiệt sức ngã xuống.

Nó nằm trên lưng tôi, khe khẽ nức nở:

“Nếu không có chị, em đã chết ở đây rồi.”

Chứ còn gì, em thậm chí còn suýt bị cái cặp nhân vật chính chết tiệt kia hấp thu mất dị năng hiếm có nữa cơ.

Tôi thầm than trong bụng, một lần nữa cảm thấy thế giới tiểu thuyết này thật khốn nạn.

Từ xa, Hà Tri Lạc đã thấy tôi cõng theo một đứa trẻ, mắt tròn xoe, chạy vọt tới chọc chọc vai tôi.

“Giỏi ha, mới đi có một lát mà đã có con lớn thế này rồi.

Nói, con của ai đấy!”

Diệp Thanh Thanh cười khúc khích: “Chị chắc là chị Tri Lạc phải không, quả nhiên giống như chị Nam Ân nói, rất thú vị.”

Tôi đặt Thanh Thanh xuống, lườm Hà Tri Lạc một cái, khẽ nói:

“Bớt tào lao đi.

Đây là dị năng trị liệu siêu hiếm, cực kỳ lợi hại đó!”

Hà Tri Lạc sững sờ, còn Diệp Thanh Thanh thì trợn tròn mắt, ngốc nghếch chỉ vào bản thân.

“Á, là… em sao?”

Tôi gật đầu, nghiêm túc nhìn con bé:

“Đúng, vì thế chị cứu em là có mục đích.

Nếu em để bụng, nghỉ ngơi khỏe rồi thì có thể mang vật tư rời đi.”

Ngay phía trước là khu an cư, có dị năng trị liệu trong tay, tin rằng nó có thể tự lo cho bản thân.

Ai ngờ Diệp Thanh Thanh lắc đầu, cười đến mắt cong cong:

“Sao lại thế được, có thể giúp được các chị thì thật sự quá tốt rồi!

Chỉ là…” Con bé ngượng ngùng gãi đầu, “em… có lẽ vẫn chưa biết dùng dị năng này cho lắm…”

Sau khi nghỉ ngơi một giờ, Diệp Thanh Thanh khôi phục hơn nửa thể lực.

Hà Tri Lạc thì đi chợ đổi được quần áo mùa đông trẻ em, lại dùng mười gói thuốc lá thành công “mượn” được phòng tắm ở chốt gác.

Trước đôi mắt lấp lánh sùng bái của Diệp Thanh Thanh, cô ấy kiêu ngạo hất tóc:

“Có gì đâu, đi theo bọn chị sau này đảm bảo ăn ngon mặc đẹp, bước lên đỉnh cao nhân sinh.

Thôi, vào đi nào.”

Nửa giờ sau.

Tôi và Hà Tri Lạc mang theo vật tư, dắt tay Diệp Thanh Thanh đến điểm hẹn với Tô Mục Mục và Tần Tiêu.

Tô Mục Mục hoàn toàn không nhận ra Diệp Thanh Thanh sau khi thay đổi diện mạo, ánh mắt chỉ dán chặt vào balô căng phồng của tôi và Hà Tri Lạc.

“Chị Tri Lạc, chị Nam Ân, hai người đổi được những gì vậy?”

Thấy chẳng ai trả lời, cô ta ngượng ngùng lè lưỡi, liếc Diệp Thanh Thanh vài cái đầy soi mói, rồi quay sang thấp giọng than phiền với Tần Tiêu:

“Sao lại mang theo một con bé về nữa?

Mạt thế vốn đã khó khăn, như vậy lương thực của mọi người có còn đủ chia không?”

Cho dù tôi đã nhắc trước, nhưng khi thật sự đối diện Tô Mục Mục, Diệp Thanh Thanh vẫn sợ hãi, nắm chặt áo tôi trốn sau lưng, không dám nhìn cô ta.

Tôi vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé ấy, đang định lên tiếng phản bác.

Nhưng Hà Tri Lạc đã nhanh hơn, nheo mắt cười đáp:

“Chuyện này không cần cô Tô phải lo. Dù sao Thanh Thanh cũng chẳng ăn của các người.

Khuyên cô một câu, đừng có tham lam chiếm hữu vật tư của người khác quá.”

Tô Mục Mục từ trước đến nay chưa từng bị Hà Tri Lạc nói móc bao giờ, nghe vậy mặt lúc trắng lúc xanh, xấu hổ cắn chặt môi.

Trên bình luận, số người bênh vực cô ta ít hẳn đi, chỉ lác đác vài dòng chê Hà Tri Lạc nói năng cay nghiệt.

Tần Tiêu nhíu mày, cắt ngang:

“Đủ rồi!

Mục Mục còn nhỏ, không hiểu chuyện là bình thường.

Sau này tôi sẽ từ từ dạy cô ấy.”

Chậc, hơn hai mươi tuổi mà còn nhỏ?

Lười phản bác.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện