Chú Hà hy vọng chúng tôi ở lại trong khu an cư, có nhau bên cạnh thì cũng dễ bề chăm sóc.
Hà Tri Lạc nghịch ngợm liếc nhìn tôi, ánh mắt lóe sáng.
“Được thôi, nhưng bọn cháu phải quay về lấy ít đồ rồi mới qua.”
Tôi cố nhịn cười, phụ họa theo.
Tôi hiểu, cô ấy đang muốn “tận dụng triệt để” mà tiếp tục vắt lông cừu của Tần Tiêu, dùng vật liệu để nâng cấp không gian dị năng.
Vừa hay, tôi cũng có một món quà lớn chuẩn bị tặng cho Tô Mục Mục.
Trên đường trở về biệt thự, Tô Mục Mục cứ nửa thật nửa giả dò hỏi về chuyện của chú Hà.
“Chị Tri Lạc, chú của chị thật lợi hại, có thể ở bên cạnh thủ lĩnh chắc chắn là quan lớn rồi.
Em từ nhỏ đã đặc biệt ngưỡng mộ các nhà khoa học, lần sau chị gặp chú, có thể cho em đi cùng không?”
Hà Tri Lạc vốn đang ôm Diệp Thanh Thanh ngả lưng giả vờ ngủ, nghe lý do gượng gạo này thì khóe môi khẽ giật.
“Xin lỗi cô Tô, tôi cũng không rõ chú tôi làm cụ thể công việc gì.
Nếu cô có hứng thú, sau này có thể đến khu an cư tìm tôi và Nam Ân chơi.”
Tô Mục Mục lập tức nắm được từ mấu chốt: “Sau này?”
Hà Tri Lạc mỉm cười nhạt:
“Đúng vậy, chúng tôi đã quyết định chuyển vào sống cùng chú.
Căn biệt thự này sẽ để lại cho các người.”
Tô Mục Mục vừa kinh ngạc vừa vui mừng, giọng nói vì kích động mà cao vút:
“Thật ư?! Chị Tri Lạc, chị đúng là người tốt!”
Sau khi không gian của Hà Tri Lạc nâng cấp lên tám mươi mét vuông, chúng tôi dọn sạch toàn bộ vật tư dưới tầng hầm, đưa Diệp Thanh Thanh theo, rời khỏi biệt thự trước khi bão tuyết ập đến.
Khi rời đi, cả Tô Mục Mục lẫn đám bình luận đều vui mừng khôn xiết.
Tô Mục Mục nén lại sự cuồng hỉ trong lòng, còn cố nặn ra mấy giọt nước mắt.
“Chị Tri Lạc, chị Nam Ân, còn cả em gái Thanh Thanh, em sẽ rất nhớ các chị.”
Bình luận thì hân hoan ăn mừng đôi nam nữ chính sắp tận hưởng khoảng thời gian hai người đủ đầy vật tư, mơ mộng cảnh tượng trong bão tuyết lạnh giá người ta phải gặm cỏ, còn họ thì nướng thịt thơm phức.
【Quá tuyệt vời, vòng đi vòng lại cuối cùng Mục Mục vẫn có được biệt thự, đây mới chính là giá trị vàng của nữ chính cá chép!】
【Dù không có dị năng trị liệu thì sao? Vật tư vô hạn cũng đủ để Mục Mục sống an nhàn cả đời, fan mẹ an lòng rồi!】
【Đúng vậy đúng vậy, Hà Tri Lạc có tìm thấy chú đi nữa thì thế nào? Khu an cư vật tư khan hiếm, bão tuyết tới nơi rồi, chưa chắc người với người không phải ăn thịt lẫn nhau! Sao bằng Mục Mục và thần Tiêu sống sung túc】
【Bảo bối Mục Mục mới là nữ chính xứng đáng!】
Bảo bối?
Tôi bật cười lạnh, “rầm” một tiếng đóng cửa xe, lái xe chở Hà Tri Lạc và Diệp Thanh Thanh đi thẳng.
Chỉ mong đến lúc đó, bảo bối của các người sẽ không bị đông cứng thành băng điêu, hoặc là… nổ tung thành pháo hoa rực rỡ.
Làm sao bây giờ? Không được tận mắt chứng kiến cảnh ấy, đúng là có chút tiếc nuối…
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện