Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Mẹ tôi vừa khóc vừa nói, trong thẻ của bà thiếu mất hai mươi vạn, bắt tôi bù cho bà.

Tôi hoảng hốt lên mạng cầu cứu, lại tình cờ lướt thấy em dâu khoe bài viết nhận xe mới.

1

“Tiểu Lâm, mẹ cũng không biết sao số tiền này lại biến mất, đây là mồ hôi xương máu cả đời mẹ tích góp mà!”

Đang lúc bận làm việc ở công ty, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn thoại từ mẹ. Bên kia điện thoại, bà khóc đến nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Hai ngày nay tôi vốn đã bận tối mặt tối mũi vì chuyện công ty, giờ mẹ lại gặp chuyện lớn.

Nghe mẹ khóc, tôi cũng luống cuống: “Mẹ, mẹ đã hỏi ngân hàng chưa?”

Mẹ vừa sụt sùi vừa nói, bà đã hỏi rồi, ngân hàng bảo không có vấn đề gì.

“Sao có thể chứ?” Tôi không kìm được, giọng hơi cao, đồng nghiệp trong văn phòng nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu.

Mặt tôi nóng bừng, vội vàng áy náy gật đầu với họ.

“Mẹ, thẻ nào vậy? Con gọi thử hỏi xem.”

Cúp máy xong, mẹ liền gửi cho tôi tấm ảnh chụp thẻ ngân hàng.

Tiếp đó là một tin nhắn thoại.

“Tiểu Lâm, mẹ hỏi rồi, ai cũng nói không có gì. Hay là, con chuyển cho mẹ hơn hai mươi vạn bù vào đi.”

Tôi nhíu mày, gõ liền mấy tin nhắn.

“Hơn hai mươi vạn nói mất là mất được sao?

Nếu thật sự không được thì gọi điện báo công an, lần này ngân hàng chắc chắn phải giải quyết thôi?”

Ai ngờ mẹ lại quýnh quáng, gửi liền mấy đoạn thoại, bảo tôi tuyệt đối không được báo công an.

Hôm nay mẹ thật kỳ lạ.

Trước đây, với mẹ tiền quý như bảo vật, đi chợ bị người ta lấy thêm hai hào cũng không chịu, thế mà bây giờ mất hơn hai mươi vạn lại không cho báo công an?

Nghĩ vậy, tôi gọi đến tổng đài ngân hàng.

“Thưa chị, chị chắc chắn số tiền hơn hai mươi vạn này là tự nhiên biến mất ạ?”

“Đúng vậy, mẹ tôi lớn tuổi rồi, bà chẳng biết gì cả, tôi muốn kiểm tra xem có phải bị lừa đảo không.”

Nhân viên ngân hàng khẽ hít sâu, rồi nói ra câu mà cả đời này tôi cũng khó quên.

“Xin lỗi chị, bên tôi tra được, lần chuyển khoản cuối cùng là do chính chủ thẻ trực tiếp đến thực hiện.”

Cúp máy xong, lòng tôi không sao bình tĩnh nổi.

Mẹ tự mình rút tiền, tại sao còn giả vờ không biết, còn bắt tôi bù vào?

Đúng lúc đó, đồng nghiệp bên cạnh chìa điện thoại cho tôi xem: “Tiểu Lâm, đây chẳng phải em dâu cô sao? Hôm nay vừa nhận xe mới, nhà cô điều kiện tốt ghê.”

2

Em trai tôi mới cưới vợ chưa lâu, tôi còn mang cả hộp kẹo cưới in ảnh cưới của nó đến văn phòng chia cho đồng nghiệp. Nên bọn họ nhận ra em dâu cũng chẳng lạ.

Tôi vội cầm lấy điện thoại xem bài đăng.

Em trai và em dâu đeo kính râm, đứng trước chiếc xe mới, tạo dáng cực ngầu chụp hình.

Em dâu còn đặc biệt viết dòng caption: 【Mẹ chồng quá khí phách, cưới về một tháng đã mua xe mới trả thẳng toàn bộ.】

Hóa ra chiếc xe này là mẹ tôi mua?

Tôi vội mở lại vòng bạn bè của em trai và em dâu, chẳng ai nhắc gì đến chuyện mua xe.

Liên tưởng đến việc mẹ vừa nói bảo tôi bù tiền cho bà, đến lúc này thì ngốc cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi định gọi điện về chất vấn mẹ rốt cuộc có ý gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn kìm lại.

Nếu mẹ đã muốn gạt tôi, thì tôi nhất định phải cho bà biết hậu quả.

Tôi hít sâu một hơi, gọi điện báo cảnh sát.

“Xin chào, mẹ tôi nói tài khoản tự nhiên mất hơn hai mươi vạn, tôi nghi ngờ bà bị lừa đảo.”

Số tiền hơn hai mươi vạn không nhỏ, cảnh sát nhanh chóng lập án.

Tôi xin nghỉ nửa ngày, xách túi về nhà.

Vừa đến nơi, mẹ nhìn thấy cảnh sát đứng ở cửa liền lúng túng giải thích rằng bà không báo cảnh sát.

“Là con báo đó, mẹ.” Tôi đứng ngay cửa nhìn bà, trong lòng lạnh lẽo, “Mẹ không phải nói tài khoản thiếu hơn hai mươi vạn sao, con hỏi ngân hàng rồi, họ bảo chính chủ rút.”

“Giờ công nghệ AI phát triển như vậy, nhỡ đâu là kẻ lừa đảo giả mạo thì sao? Sau này tiền của mẹ có còn được không?”

Mẹ biết tôi báo cảnh sát, tức giận đến run người.

“Tôi không nói nữa, cô chỉ cần đưa tiền cho tôi là được, báo cảnh sát làm gì?”

Hai cảnh sát đến là một nam một nữ.

Nữ cảnh sát mở lời trước: “Bác gái, vậy bác chưa từng rút số tiền này, đúng không?”

Bị nhìn thẳng, mẹ tôi thoáng chột dạ, ấp úng mãi không nói nổi.

“Mẹ, mau nói thật đi, lỡ chậm trễ thì kẻ lừa đảo chạy mất thì sao?” Tôi cố tình đổ thêm dầu vào lửa.

Nam cảnh sát nhìn bộ dạng của mẹ, trong lòng cũng đã hiểu đôi phần.

“Bác gái, bác phải nghĩ kỹ rồi nói, báo án giả sẽ bị xử phạt và có lưu án tích.”

Nghe đến án tích, mẹ hoảng loạn.

“Không được, không thể để lưu án tích! Sau này con trai, cháu trai tôi biết sống sao?”

Bà cắn răng, cuối cùng thốt ra: “Là… là tôi tự rút tiền.”

Nghe được câu trả lời đó, lòng tôi chợt lạnh buốt.

Ban đầu tôi còn hy vọng, có lẽ em trai lén chuyển tiền, còn mẹ chỉ bao che cho nó.

Không ngờ hóa ra là mẹ tự nguyện đưa tiền cho em trai.

Vậy mà mẹ ruột của tôi, còn muốn để đứa con gái ngày ngày cực khổ ngoài xã hội như tôi phải bỏ tiền túi ra bù lại cho bà.

3

“Vậy hôm nay chỉ là một trận hiểu lầm thôi, bác gái. Sau này với người trong nhà cũng đừng nói dối như vậy nữa, chuyện lan rộng sẽ gây ảnh hưởng rất xấu.” Trước khi rời đi, nữ cảnh sát vẫn không quên răn dạy mẹ tôi.

Mẹ tôi liên tục gật đầu, nói: “Không có lần sau đâu.”

Nhìn bộ dạng của bà, tôi lại vô cớ thấy bực.

Thế là, ngay khoảnh khắc cảnh sát sắp bước ra cửa, tôi đột ngột lớn tiếng:

“Mẹ, có phải mẹ đang định bao che cho em trai con không?”

Giọng tôi to đến mức khiến hàng xóm xung quanh tò mò thò đầu ra xem. Ngay sau đó, tôi đưa ra ảnh chụp màn hình bài đăng khoe xe của em dâu cho nữ cảnh sát xem.

“Em con mới tốt nghiệp, lấy đâu ra tiền mua xe? Bình thường mẹ quý tiền như mạng sống, có phải nó trộm tiền của mẹ không?” Tôi giả bộ phẫn nộ.

“Hồi nhỏ nó đã hay lén lấy tiền lẻ của mẹ, giờ lại dám động đến cả đống tiền thế này. Con còn thấy hai đứa tụi nó chẳng hề đăng gì về chuyện mua xe trên vòng bạn bè cả.”

Mẹ tôi mặt mũi hoang mang, rồi tức tối định tát tôi một cái, may nhờ nữ cảnh sát kịp thời ngăn lại.

“Vương Tiểu Lâm, đó là em trai con! Con muốn hại chết nó sao?”

Nam cảnh sát nghiêm mặt, bắt tôi gọi điện cho em trai ngay, bảo nó lập tức về nhà.

Đúng lúc tôi đang lo không biết gọi hai vợ chồng nó về để đối chất kiểu gì, liền thuận thế bấm số gọi.

Em trai lái chiếc xe mới tậu về tới dưới nhà, mẹ thì đang ngồi trên sofa khóc lóc, vừa khóc vừa trách tôi là đứa con bất hiếu.

Vừa lên đến nhà, hai vợ chồng em trai đã phải đối diện với hàng xóm chỉ trỏ, mắng nhiếc rằng chúng nó ăn trộm tiền trong nhà, khiến cả hai ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Cho đến khi bước vào phòng khách, bọn họ mới vỡ lẽ.

4

Em dâu Lý Tuyết vốn cao ngạo, giờ bị hàng xóm chỉ trích thì lập tức nổ tung: “Vương Kế Nghiệp, mẹ anh đúng là muốn ăn mày mà bày đặt làm đại gia đấy à?”

Em trai tôi cũng tức giận, nhưng lại nhắm thẳng vào tôi.

“Vương Tiểu Lâm, ai cho chị báo công an? Tiền mẹ cho tôi, chứ tôi có ăn cắp hay cướp giật gì đâu.”

Tôi ngồi trên sofa, mặt không chút cảm xúc.

“Mẹ nói với tôi rõ ràng là chẳng biết sao lại mất số tiền này.”

Ngay tại chỗ, em trai lôi điện thoại ra, bật đoạn ghi âm mẹ gửi cho nó.

“Kế Nghiệp à, mẹ đưa tiền cho con với Tuyết Tuyết, hai vợ chồng trẻ phải có xe chứ, nhớ đừng cho chị con biết.”

Sắc mặt mẹ tôi lập tức xám ngoét, hàng xóm xung quanh nghe xong cũng đều à lên, cuối cùng sự thật phơi bày.

Chuyện này được cảnh sát xác định là mâu thuẫn gia đình, họ lần lượt khuyên nhủ mẹ và em trai tôi.

Trước khi rời đi, nữ cảnh sát nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm.

Họ vừa đi khỏi, mẹ liền xông tới, vừa đánh vừa chửi tôi: “Mày muốn hại chết cả nhà này sao! Chỉ có hai mươi vạn thôi, cần gì phải làm ầm ĩ lên thế này.”

Trong khi đó, em trai và em dâu thì lạnh nhạt ngồi một bên, cúi đầu nghịch điện thoại.

Dẫu sao cũng là mẹ, tôi không nỡ ra tay đánh trả, chỉ đẩy bà ngã xuống sofa.

“Trong số hai mươi vạn đó có mười vạn là tiền con đưa cho mẹ.”

Không ngờ nghe vậy, mẹ lập tức nằm lăn ra đất, bắt đầu ăn vạ.

“Đúng là nhà cửa bất hạnh, nuôi được đứa con gái so đo từng đồng như mày!” Bà bắt đầu lôi ra kể công, “Nuôi mày bao nhiêu năm còn tốn hơn mười vạn đấy, giờ tao lấy tiền mua xe cho em trai mày thì sao?”

Ngoài cửa, hàng xóm vây xem càng lúc càng đông. Mẹ tôi càng nhập vai, nước mắt nước mũi chẳng thèm lau, còn ôm lấy tay một người hàng xóm khóc lóc kể khổ.