Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra, tôi vội vàng tiến lên.

Bác sĩ cho tôi biết tạm thời bình an.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn bà mẹ chồng được đẩy ra, cái bụng bầu nhô cao tạo thành một đường cong như ngọn núi nhỏ, khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Bà ta trừng mắt nhìn tôi chằm chằm. "Chính là cô, đồ xui xẻo, đã gây họa cho con tôi. Nếu tôi có c.h.ế.t hóa thành ma cũng không tha cho cô, cút đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, nhỡ đâu cô làm hỏng con trai tôi thì sao!"

Bà ta ở trong phòng cấp cứu hai tiếng đồng hồ, con trai bà ta chẳng đến nhìn một cái, chỉ quan tâm đứa bé có còn hay không. Thế mà tôi đã ở đây canh giữ bà ta lâu như vậy, lại bị bà ta chỉ thẳng mặt mắng chửi.

Tôi cười lạnh nói: "Được thôi, tôi sẽ không bao giờ đặt chân vào đây nữa."

Sau đó tôi quay người, lê bước thân thể mệt mỏi rời đi, phía sau vẫn văng vẳng tiếng bà ta nguyền rủa.

Thật sự nghĩ tôi muốn ở bên cạnh bà ta sao?

Tôi như thể đã trở lại cuộc sống tự do trước khi kết hôn.

Mỗi ngày đi làm đều trong trạng thái rất tốt, hiệu suất cực kỳ cao, tiền thưởng cũng tăng gấp đôi. Tan làm thì cùng bạn bè đi làm tóc, làm móng, đi trung tâm thương mại ăn uống.

Không còn những chuyện lặt vặt trong nhà, tôi thấy nhẹ nhõm cả người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô bạn thân ngạc nhiên nhìn tôi. "Tầm Tử, cậu như được hồi xuân vậy, y hệt như hồi hai mươi tuổi."

Cô bạn thân là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Trước đây tôi không thấy sao, giờ thì cảm thấy — thật tuyệt vời!

Tôi còn có thêm nhiều thời gian đến thăm bố mẹ, đã lâu lắm rồi tôi mới xuống bếp nấu cơm cho họ.

Trên bàn ăn, hơi nóng từ bát canh bốc lên nghi ngút, làm mắt mẹ tôi đỏ hoe. Lúc đó tôi mới nhận ra những nếp nhăn nơi khóe mắt bà sâu đến thế.

Bố tôi cũng vậy thôi mà?

Nửa tháng nhuộm tóc đen một lần mà vẫn không che được chân tóc bạc trắng.

Sau bữa ăn, tôi cuộn mình trên ghế sofa, lặng lẽ suy ngẫm rằng kể từ khi kết hôn, tôi luôn cảm thấy không có thời gian, đã bỏ bê bố mẹ rất lâu rồi.

Họ nói: "Dù có đi bao lâu đi chăng nữa, trở về vẫn là mái nhà ấm áp này."

Không phải vậy, tôi nhìn họ ngày càng già đi, rồi sẽ có một ngày họ rời xa tôi, chúng ta đang dần xa cách.

Tôi gối đầu lên đùi họ như hồi bé. "Bố mẹ, sau này con sẽ luôn ở bên cạnh bố mẹ."

Họ trách yêu: "Con còn trẻ, phải ra ngoài bươn chải, rồi cũng sẽ xây dựng gia đình riêng của mình. Bố mẹ rồi sẽ già đi, chỉ mong được nhìn thấy con sống ngày càng tốt hơn."

Trong vô thức, tôi đã đầm đìa nước mắt.