Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Luật sư bên đối phương run rẩy đứng dậy, đưa ra một quan điểm cực kỳ ngớ ngẩn: “Thân chủ của tôi và nguyên đơn từng là quan hệ yêu đương, khoản tiền mua nhà, nên được coi là… khoản tặng cho giữa những người yêu nhau…”
Lời còn chưa dứt, thầy Chu không cần đứng dậy, chỉ khẽ nhấc mí mắt.
“Xin hỏi luật sư đại diện bị đơn, ông muốn nói rằng thân chủ của tôi đã đưa số tiền cứu mạng của mẹ mình, ‘tặng cho’ một người đàn ông trưởng thành có thu nhập ổn định để mua nhà, rồi để anh ta đứng tên một mình, sau đó lại dùng một bản thỏa thuận ra đi tay trắng để ép cô ấy ký?”
“Ông cho rằng thân chủ của tôi có vấn đề về đầu óc hay cho rằng trí thông minh của thẩm phán trưởng và hội thẩm nhân dân có vấn đề?”
Mặt vị luật sư trẻ tuổi kia lập tức đỏ bừng như gan lợn, không nói được một lời nào, ngượng nghịu ngồi xuống.
Đúng lúc này, cô em họ ở hàng ghế khán giả đột nhiên đứng dậy, xúc động: “Không đúng! Anh rể cháu cũng là nạn nhân! Là Tô Nhiên quá thâm độc, cô ta đã lên kế hoạch từ sớm, cố ý dụ dỗ chúng cháu…”
“Trật tự!” Búa của thẩm phán giáng mạnh, ánh mắt nghiêm nghị của thẩm phán quét qua.
“Người tham dự làm loạn trật tự tòa án, mời cảnh sát tư pháp đưa cô ta ra ngoài!”
Cô em họ bị hai cảnh sát tư pháp kéo ra ngoài, vẫn điên cuồng la hét, bộ dạng xấu xí đến tột cùng, Trần Khải và mẹ anh ta đã hoàn toàn đổ gục trên ghế.
Màn kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu.
Thầy Chu đứng dậy, trình bày từng bằng chứng, giọng nói điềm tĩnh nhưng từng lời lại sắc như dao.
“… Tóm lại, hành vi của bên bị đơn đã cấu thành tội lừa đảo với tính chất cực kỳ nghiêm trọng.”
“Do đó, yêu cầu của chúng tôi như sau:”
“Một, lập tức trả lại sáu mươi vạn tiền đặt cọc mua nhà gốc.”
Linlin
“Hai, trả toàn bộ tiền lãi tính từ ngày chuyển tiền theo lãi suất gấp bốn lần LPR.”
“Ba, bị đơn đã cố ý phỉ báng, cố gắng phá hoại sự nghiệp của thân chủ chúng tôi, gây ra tổn thất tinh thần lớn, chúng tôi yêu cầu bị đơn bồi thường tổn thất tinh thần hai mươi vạn tệ.”
“Chúng tôi đề nghị tòa án, chấp thuận toàn bộ yêu cầu khởi kiện!”
Cả phòng xử án chìm trong tĩnh lặng, đột nhiên Trần Khải ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu, anh ta nhìn tôi, môi run rẩy, dường như muốn nói gì đó.
Cuối cùng, hai chân anh ta mềm nhũn, cả người trượt khỏi ghế, ngã vật xuống đất, phát ra tiếng nức nở như dã thú.
Búa của thẩm phán giáng xuống.
“Phán quyết như sau, chấp thuận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn!”
Mọi việc đã an bài.
Cú búa này đã đập tan giấc mơ trung lưu của cả gia đình họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Họ không chỉ phải bán nhà mà bán nhà xong còn nợ tôi một khoản nợ không bao giờ trả hết, dư âm của phiên tòa còn lâu mới lắng xuống.
Sau này tôi nghe nói, cô em họ của Trần Khải, người đã làm loạn ở tòa, không chỉ bị Văn phòng Luật sư Thịnh Đức đưa vào danh sách đen vĩnh viễn mà ngay cả thầy hướng dẫn của cô ta cũng đích thân gặp mặt.
Nghe nói khi cô ta bước ra khỏi văn phòng thầy hướng dẫn, hai mắt đỏ hoe, thần sắc thất thần.
Bài học đầu tiên trong sự nghiệp pháp lý của cô ta không đến từ luật mà đến từ thực tế, khi luật pháp bị lạm dụng để tính toán và tham lam, nó sẽ xét xử đầu tiên, chính là những kẻ lạm dụng nó.
Sau trận chiến này, tôi nổi tiếng trong giới.
Các lời mời từ nhiều văn phòng luật hàng đầu bay tới như tuyết.
Cuối cùng, tôi đã chấp nhận lời mời của thầy Chu, chính thức gia nhập Thịnh Đức, trở thành luật sư cốt cán của Bộ phận Luật Gia đình.
Ngay ngày đầu tiên đi làm, tôi đã đề xuất Văn phòng Luật sư Thịnh Đức thành lập một quỹ phúc lợi công ích chuyên biệt, hợp tác với Trung tâm Trợ giúp Pháp lý Cộng đồng cũ của tôi để cung cấp hỗ trợ pháp lý miễn phí, hàng đầu cho những người yếu thế không nơi nương tựa trong hôn nhân.
Thầy Chu lập tức tán thành, ủng hộ hết mình.
Một năm sau, tôi mặc chiếc áo choàng luật sư được cắt may vừa vặn, giúp một người phụ nữ bị bạo hành gia đình nhiều năm giành lại quyền nuôi dưỡng con và tất cả những gì cô ấy xứng đáng được hưởng.
Bước ra khỏi cổng tòa án, ánh nắng thật đẹp.
Tôi vô thức nheo mắt lại, vô tình lướt qua một cảnh tượng ở góc đường.
Đó là Trần Khải và mẹ anh ta.
Họ tiều tụy và già đi nhiều hơn một năm trước, đang cãi vã gay gắt với một người thân vì chuyện trả tiền cho tôi.
“Ban đầu đã bảo mày đừng tham lam như thế mà không nghe!”
“Bây giờ lại đổ lỗi cho tao? Nếu không phải con trai ông vô dụng thì có bị người ta xoay như chong chóng thế này không?”
Toàn là những lời lẽ khó nghe.
Tôi thu ánh mắt lại, không dừng lại một giây, đi thẳng về phía vạt nắng rực rỡ.
Hôm nay tôi đã hiểu lời mẹ tôi nói phải tin vào hợp đồng giấy trắng mực đen
Cảm giác an toàn thực sự, chưa bao giờ đến từ một tờ hợp đồng, càng không phải từ sự ban tặng của người khác.
Mà là từ chính chuyên môn, trí tuệ và sự kiên cường không bao giờ khuất phục của bản thân, tự tay viết nên cho cuộc đời mình một…
Bản án vận mệnh mà không ai có thể lay chuyển.