Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng giờ đây, con bé chỉ lo Lục Yến Xương sẽ vì ghét bỏ Tang Xảo Vân mà ghét bỏ luôn cả mình.
Con bé bất an siết chặt tấm chăn trong tay – cầu nguyện việc xét nghiệm ADN nhất định phải thuận lợi.
Chị y tá nói: “Là cháu bé yêu cầu tôi báo cảnh sát. Nếu cô thực sự không ngược đãi con bé, thì sao con bé lại nhờ tôi báo cảnh sát?”
Đôi mắt đỏ ngầu của Tang Xảo Vân đột nhiên nhìn chằm chằm vào con bé: “Lạc Lạc, là con muốn báo cảnh sát sao?”
Toàn thân con bé dựng tóc gáy, lộ ra vẻ mặt vô tội làm lành.
Từ khi con bé có ký ức, Tang Xảo Vân chỉ cần tâm trạng không tốt là sẽ đánh con bé.
Trước đây trong căn phòng trọ đầy gián, khi con bé làm vỡ bát sẽ lộ ra vẻ mặt vô tội làm lành này.
Sau đó chắc chắn là bị Tang Xảo Vân dùng đũa đánh tàn nhẫn – năm đó con bé mới bốn tuổi, chưa phải là tuổi biết ghi nhớ, nhưng vì quá đau nên ấn tượng rất sâu sắc.
Sau này khi lang thang trên đường, con bé bị cô ta xúi giục đi ăn trộm, mỗi lần bị người trong cửa hàng phát hiện, cô ta lại bỏ con bé lại mà chạy trước.
Con bé chật vật đuổi theo, sau khi đuổi kịp, lại phải dùng vẻ mặt vô tội làm lành này, cầu xin mẹ đừng bỏ rơi mình.
Bây giờ, Tang Xảo Vân nghĩ con bé lại đang tỏ ra yếu thế cầu xin cô ta tha thứ.
Cô ta cười lên: “Hay là cứ để con bé tự miệng nói trước mặt cảnh sát xem, rốt cuộc tôi có bạo hành nó hay không!”
Con bé vẫn cắn chặt môi dưới, không mở miệng.
7
Cảnh sát đã chứng kiến toàn bộ quá trình vụ tai nạn của con bé, anh ta hướng dẫn con bé nói ra sự thật:
“Cháu bé, cháu nói cho chú cảnh sát biết, tại sao đột nhiên lại lao ra đường vậy?”
Con bé trợn mắt, nhớ lại chi tiết vụ tai nạn khiến con bé vô cùng kinh hãi.
Lục Yến Xương tiến lên, bàn tay đặt lên mu bàn tay con bé:
“Lạc Lạc, con đừng sợ, bố ở đây rồi, con biết gì cứ nói hết ra.”
Con bé vẫn không mở miệng, cho đến khi một trợ lý mặc vest bước vào từ cửa:
“Tổng tài Lục, phóng viên truyền thông đã đến rồi.”
Ngay sau đó, bốn năm phóng viên với máy quay và micrô đã bước vào phòng bệnh.
Đoạn video của Tang Xảo Vân bỗng nhiên nổi như cồn trên mạng, rất nhiều người bàn tán về hai mẹ con con bé, đoán xem người đàn ông làm hại Tang Xảo Vân là ai, và người cha bỏ rơi con bé là ai.
Địa điểm con bé gặp tai nạn lại đúng là nơi đông người, những cô chú vây xem đã nhanh chóng đăng tải cảnh tượng quay được lên mạng, những phóng viên này quả nhiên nhanh nhạy đã tìm được đến bệnh viện.
Cảnh sát ban đầu muốn ngăn phóng viên vào, sợ làm con bé sợ hãi, nhưng khi phóng viên vừa xuất hiện, con bé đột nhiên mở miệng:
“Là con yêu cầu chị y tá báo cảnh sát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tất cả mọi người đều nhìn về phía con bé, ống kính và micrô của phóng viên đều chĩa vào con bé.
Con bé nhỏ hai giọt nước mắt, dưới ánh mắt khó tin của Tang Xảo Vân, non nớt nhưng kiên định nói:
“Mẹ bạo hành con, xúi giục con làm ăn trộm, con biết làm vậy là không đúng, nhưng nếu con không làm, mẹ sẽ đánh và mắng con!”
“Con bị sốt khắp người khó chịu, mẹ không đưa con đi khám bệnh, mẹ nói mẹ không có tiền, còn tìm thuốc trong thùng rác cho con uống.”
“Tối nay.”
Con bé mắt đẫm lệ giơ cánh tay duy nhất bị trầy xước trong vụ tai nạn, giơ ra cho mọi người xem.
“Tối nay, cũng là mẹ xúi giục con, mẹ nói chỉ cần con bị xe đâm, bố sẽ thương xót chúng con, sẽ đón chúng con về nhà lớn sống cuộc sống tốt đẹp.”
Con bé mắt ngấn lệ nhìn Tang Xảo Vân: “Mẹ, con làm đủ tốt chưa?”
Những người có mặt, Lục Yến Xương, cảnh sát, chú bác sĩ, chị y tá và cả phóng viên đều dùng ánh mắt nhìn súc vật mà đánh giá Tang Xảo Vân.
Tang Xảo Vân mới phản ứng lại, cô ta lớn tiếng gào thét:
“Con nói dối! Mẹ có bao giờ bảo con đi đ.â.m xe!”
Con bé lập tức òa khóc nức nở, tiếng khóc át đi tiếng gầm gừ và biện minh của cô ta.
Con bé khóc một cách cuồng loạn, kinh hãi và bất lực – tất cả mọi người đều cho rằng con bé bị mẹ hăm dọa.
8
Tang Xảo Vân không thể nói lại con bé, cô ta xông tới định đánh con bé – hệt như mấy năm qua.
Nhưng lần này, cảnh sát đã chặn cô ta lại, phóng viên dí ống kính vào mặt cô ta, cảnh cáo cô ta đừng có hành động quá đáng.
Bác sĩ và y tá túc trực bên giường bệnh của con bé, Lục Yến Xương ôm con bé vào lòng an ủi.
Lúc này, một nữ thư ký khác bước vào, trên tay cô ấy cầm một tập tài liệu:
“Tổng giám đốc Lục, kết quả xét nghiệm ADN khẩn cấp đã có rồi. Khả năng sinh học giữa ngài và Tang Lạc Lạc là cha con ruột là 99.99%.”
“Tang Lạc Lạc chính là con gái của ngài.”
Con bé cẩn thận quan sát thần sắc của Lục Yến Xương.
Nghe thấy kết quả xác thực này, Lục Yến Xương dường như đã lường trước được, anh ta vui mừng hôn lên trán con bé.
Con bé lập tức hiểu chuyện mà gọi: “Bố.”
“Bố ở đây.”
Lục Yến Xương ôm chặt con bé vào lòng – kinh nghiệm kiếp trước nói với con bé rằng Lục Yến Xương rất trân trọng dòng m.á.u của mình, nên con bé mới dám đánh cược một phen.
Bây giờ, Tang Xảo Vân có vu khống thế nào cũng không thể phủ nhận con bé là con gái ruột của Lục Yến Xương.
Con bé gục đầu lên vai Lục Yến Xương, nhìn Tang Xảo Vân, lộ ra một vẻ mặt tinh nghịch.