Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Lần nữa gặp Tang Xảo Vân là một tháng sau, cô ta được bác sĩ chẩn đoán mắc rối loạn lưỡng cực, nên được bảo lãnh ra ngoài.

Con bé vẫn nhớ số điện thoại của cô ta, vì vậy đã dùng chiếc đồng hồ điện thoại dành cho trẻ em bố đã mua cho con bé để liên lạc với cô ta.

Điện thoại vừa kết nối, con bé đã khóc òa lên: “Mẹ, Lạc Lạc nhớ mẹ lắm.”

Tang Xảo Vân quả nhiên đã bị con bé lừa đến cổng sau biệt thự nhà họ Lục.

Trong một tháng này, con bé đã nắm rõ thói quen của người nhà họ Lục. Buổi chiều vào giờ này, Lục Yến Xương phải đến Tập đoàn chủ trì cuộc họp, những người khác trong nhà họ Lục cũng đều ra ngoài.

Con bé dẫn Tang Xảo Vân từ cổng sau vào biệt thự, đưa cô ta vào phòng thay đồ ở tầng hai của mình.

Trong phòng thay đồ, toàn là những chiếc váy công chúa và trang sức nhỏ Lục Yến Xương mua cho con bé.

Tang Xảo Vân mắt sáng bừng: “Lạc Lạc, con đã nhớ mẹ, thì phải tìm cách để mẹ được ở cùng con chứ. Lục Yến Xương đối xử tốt với con như vậy, chỉ cần con khóc lóc mè nheo một chút, anh ta nhất định sẽ mềm lòng, đúng không?”

Cô ta đối xử với con bé không còn thô bạo như trước, thậm chí còn dùng giọng điệu thương lượng, bởi vì cô ta có việc cần con bé giúp.

“Vâng ạ.”

Con bé chủ động ôm lấy cổ Tang Xảo Vân, ghé vào tai cô ta nói: “Lạc Lạc thích mẹ, hôm đó ngủ, con nghe bố Lục gọi tên mẹ trong mơ.”

Tang Xảo Vân kích động hỏi: “Thật sao?! Anh ta gọi gì?”

“Gọi là Xảo Vân, Xảo Vân.”

Tang Xảo Vân vui mừng đến chảy nước mắt: “Anh ta quả nhiên vẫn yêu tôi!”

“Mẹ, bố bù đắp cho con cũng là bù đắp cho mẹ, mẹ thích gì cứ lấy đi, con sẽ nghĩ cách để bố đón mẹ về nhà.”

Tang Xảo Vân cũng không khách khí, cô ta chọn lựa trong phòng thay đồ, khi cô ta đang chọn, con bé đã bỏ một viên ngọc lục bảo trị giá cả triệu tệ vào túi của cô ta.

Khi bị cô ta xúi giục đi ăn trộm, con bé từng nghe chú cảnh sát nói: “Số tiền trộm cắp càng lớn, mức án càng nặng.”

Đồ của trẻ con có đắt đến mấy cũng không đắt được bao nhiêu.

Vì vậy, con bé đã lấy được sợi ngọc lục bảo này từ phòng bà nội, bỏ vào túi của Tang Xảo Vân.

Người giàu chú trọng quyền riêng tư, lầu hai của biệt thự không có camera giám sát.

Đợi đến khi Tang Xảo Vân mang theo một túi đồ bước ra khỏi biệt thự, con bé đã dùng chiếc đồng hồ điện thoại báo cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Chú cảnh sát ơi, có người vào nhà cháu ăn trộm.”

12

Khi Tang Xảo Vân bị cảnh sát áp giải đi, cả nhà họ Lục đều có mặt.

Lục Yến Xương cũng có mặt.

Khi sợi dây chuyền ngọc lục bảo bị lục ra từ trong túi cô ta, mắt cô ta trợn tròn sắp lồi ra: “Không, tôi hoàn toàn không nhìn thấy sợi dây chuyền này!”

“Tang Lạc Lạc, là con gài bẫy mẹ sao?!”

Mắt con bé đỏ hoe trốn sau Lục Yến Xương, bé nhỏ nói: “Mẹ, làm sai thì phải nhận, đây là đạo lý bố dạy con.”

“Tôi không có! Tôi không trộm sợi dây chuyền này! Yến Xương, Yến Xương anh tin tôi đi!”

Cô ta hiểu rõ nhất tội trộm cắp tài sản giá trị hàng triệu sẽ phải đối mặt với hình phạt nào, cô ta thực sự hoảng sợ.

Lục Yến Xương lạnh giọng nói: “Trong túi cô toàn là đồ trang sức tôi mua cho Lạc Lạc, cô lợi dụng sự dựa dẫm của con bé, xông vào biệt thự nhà họ Lục để hành vi trộm cắp, trộm còn là sợi dây chuyền giá trị cả triệu tệ.”

“Không! Không! Tôi không dám! Tôi không dám! Là Tang Lạc Lạc, là nó nói dối, là nó dụ tôi vào nhà, là nó bảo tôi lấy mấy món trang sức đó, là nó nhân lúc tôi không để ý bỏ sợi dây chuyền vào túi tôi!”

Con bé ngây thơ nói trước mặt mọi người: “Mẹ, mẹ đừng nói dối nữa, nói dối là không đúng.”

“Đủ rồi Tang Xảo Vân, Lạc Lạc chỉ mới năm tuổi nó có thể biết cái gì?!”

Lâm phu nhân đặt tay lên vai con bé, nói với Tang Xảo Vân: “Tôi biết cô đang nghĩ gì. Cô tưởng chúng tôi chấp nhận Lạc Lạc thì cô có thể nhờ con mà được vinh hoa phú quý, gả vào hào môn sao? Tôi nói cho cô biết, chỉ cần tôi còn sống một ngày, tuyệt đối sẽ không để Yến Xương cưới người phụ nữ như cô!”

“Bây giờ, cô vẫn nên nghĩ xem, trộm cắp vòng cổ trang sức giá trị cả triệu tệ, sẽ phải đối mặt với mấy năm tù đi!”

Tang Xảo Vân bị cảnh sát cưỡng chế áp giải lên xe cảnh sát, trước khi lên xe, cô ta đột nhiên xông đến định bóp cổ con bé đến chết, cảnh sát đã kịp thời khống chế cô ta, trực tiếp còng tay cô ta.

Cô ta gào thét vào mặt con bé một cách cuồng loạn: “Mày cái đồ nghiệt chủng, mày cái đồ ăn trộm!”

“Mẹ, oan ức lắm sao?”

Con bé dùng giọng chỉ có cô ta mới nghe thấy nói: “Kỹ thuật ăn trộm sợi dây chuyền đó, vẫn là mẹ dạy con đấy!”

“Mẹ tự nói, ăn trộm là kỹ năng sinh tồn.”

“Mẹ còn nói, con có số mệnh tiểu thư.”

“Cho nên con trộm ngọc lục bảo, đổi lấy việc mẹ vào tù, còn con, sẽ trở thành tiểu thư nhà họ Lục.”

“Mẹ, con sẽ sống rất tốt, con sẽ sống cuộc đời tốt đẹp mà mẹ nằm mơ cũng muốn có được.”