1
Sếp tôi – Chu Du Bạch – là một anh đẹp trai thuộc dạng siêu kiệm lời.
Kiệm lời tới mức nào?
Thực tập hai tháng, số câu tôi nghe từ miệng anh ấy có thể đếm trên đầu ngón tay.
Vậy mà bây giờ, nhìn dãy dài tin nhắn thoại trong khung trò chuyện, tôi không nhịn được phải mở từng cái một.
“Cơm của Phúc Phúc được đơn vị chuyên về thú cưng chuẩn bị, đến giờ ăn họ sẽ giao tận nơi.”
“Nó không thích đồ chơi cho mèo, chỉ thích ở gần người, còn thích được… người vuốt ve, em cứ ôm nhiều vào.”
“Phòng khách đã dọn sẵn, anh cũng gọi người giao đồ ăn rồi, đến lúc nhớ ra lấy ngoài cửa nhé.”
Phía trên khung chat hiện liên tục chữ “Đối phương đang nhập…”, tôi im lặng chờ, cuối cùng tin nhắn thoại cuối cùng cũng tới. Chỉ nghe giọng thôi cũng cảm nhận được anh nói câu này với bao nhiêu do dự:
“Em cũng có thể… vỗ m.ô.n.g Phúc Phúc một cái, nó thích thế.”
Tôi nín cười.
“Đã rõ.”
Tôi sẽ "chăm sóc" cái m.ô.n.g Phúc Phúc thật tử tế.
2
Sếp phải đi công tác khoảng một tuần.
Tôi thu xếp đơn giản rồi nhanh chóng chạy tới căn hộ siêu to siêu sang của anh ấy.
Hào hứng bấm mật mã mở cửa, chưa kịp bật đèn thì một bóng đen bất ngờ lao đến.
Hết hồn.
“Meo~”
Đèn sáng lên, một con Maine Coon lông vằn bóng mượt nghiêng đầu cọ cọ chân tôi, cổ họng phát ra tiếng “grừ grừ”.
Vừa ngầu vừa đáng yêu.
“Ái chà bé cưng.” Tôi theo bản năng lên giọng nũng nịu: “Ngoan quá à, có phải muốn người ta vỗ m.ô.n.g không?
“Để tay chị đây vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của cưng nha, chịu không?
“Có muốn cái tay to của chị rơi xuống cái m.ô.n.g nhỏ xíu của cưng không nào?”
Đầu Phúc Phúc giật một cái.
Lần đầu tiên trong đời tôi thấy được biểu cảm kinh hoảng pha chút hoảng sợ… trên mặt một con mèo.
3
Lúc tôi dọn đồ, Phúc Phúc ngồi ngay đầu giường nhìn chăm chú, ngoan đến mức khiến người ta ngứa ngáy.
Tôi không nhịn được, cúi người ôm lấy nó, hít sâu một hơi, rồi chụt chụt liên tiếp lên cái đầu nhỏ.
“Ái chà Phúc Phúc, ngoan quá Phúc Phúc ơi, bảo bối nhà mình là ngoan nhất đúng không nè.”
Phúc Phúc “meo” lên một tiếng nũng nịu, đầu bị tôi hôn tới mức gật gù, vậy mà chẳng hề phản kháng.
Nó còn giơ móng vuốt quàng cổ tôi, đầu lưỡi mềm mại liếm nhẹ cằm tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi ôm nó hôn tới tấp, bên tai toàn là tiếng “grừ grừ”.
Nhưng vẫn còn một chuyện tôi chưa rõ.
Tôi rút điện thoại ra.
“Sếp ơi, Phúc Phúc là bé trai hay bé gái vậy ạ?”
Người trước đó còn nhắn tin siêu nhanh đột nhiên như bốc hơi, mãi chẳng thấy trả lời.
Chắc vẫn đang trên máy bay.
Tôi không nghĩ nhiều, bế Phúc Phúc đặt lên đùi.
Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm chứng chân lý.
Tôi không chút do dự, tay đưa thẳng xuống.
“Meooo!”
Phúc Phúc bật dậy, lông xù lên, tròn mắt nhìn tôi như không thể tin nổi.
4
Ồ...Hóa ra Phúc Phúc là con trai.
5
“Vốn liếng cũng dữ dằn lắm nha Phúc Phúc.”
Tôi giơ ngón cái lên.
“Nhưng chắc sếp đưa em đi cắt rồi chứ nhỉ.”
Nhìn bàn tay tôi, Phúc Phúc rón rén dịch người sang bên, tôi ôm nó vào lòng, hôn lên đầu nó một cái đầy yêu thương.
“Không cần tự ti đâu cưng, chỉ là hai hạt trứng thôi mà, mèo thái giám thì sao chứ, bảo bối nhà mình xinh xắn là được rồi.”
Ơ hình như Phúc Phúc… trông như sắp tan vỡ đến nơi vậy.
Đến giờ ăn, quả nhiên có người mang cơm đến.
Phúc Phúc rất tự giác vào nhà mèo ăn tối.
Điện thoại “ong ong” rung hai cái.
Tin nhắn từ sếp cuối cùng cũng chậm rãi gửi tới.
“Đực.”
“Tôi biết rồi, sếp.”
“Ừm.”
“Sếp, Phúc Phúc đã triệt sản chưa?”
“…Chưa. Sao thế?”
“Tôi có một người bạn mở phòng khám thú cưng, bây giờ triệt sản có khuyến mãi. Nếu sếp bận, mấy hôm nay tôi có thể đưa Phúc Phúc đi làm phẫu thuật.”
Một lúc im lặng rất lâu.
Lại qua một lúc nữa, sếp gửi đến một đoạn ghi âm.
“Không cần, Phúc Phúc chỉ muốn làm một con mèo trọn vẹn.”