Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Giang Diệc thay xong bộ đồ khô, đang đứng bên hồ bơi trò chuyện cùng mấy người bạn.
Một cô gái trong nhóm hằn học nói:
“Sao cậu không nói cho bọn tớ biết Giang Phan mới là con ruột nhà họ Giang? Hại bọn tớ đắc tội với nhà họ Giang, tớ còn bị ba mắng té tát một trận!”
Người khác phụ họa:
“Đúng đó, rõ ràng cậu mới là con nhà ổ chuột, lại đóng vai con nhà hào môn, chẳng khác gì đồ giả chiếm tổ chim khách!”
Giang Diệc rưng rưng mắt đỏ:
“Chúng ta không phải là bạn sao?”
Bọn họ cười khẩy:
“Bạn bè mà xem tụi này như mấy đứa ngu à? Bọn tớ lên tiếng bênh vực cậu, kết quả là bị cậu đem ra làm bia đỡ đạn.”
Lúc này, tôi vừa đi tới, cuộc trò chuyện liền khựng lại.
Ai nấy trông thấy tôi, sắc mặt đều có chút mất tự nhiên.
Một người miễn cưỡng cười làm lành:
“Giang Phan, bọn tớ hiểu nhầm cậu rồi. Cứ tưởng cậu là kiểu con gái mưu mô trèo cao nhà giàu.”
Tôi cười nhạt, chẳng buồn đáp, chỉ thong thả bước tới gần Giang Diệc.
Rồi tôi cười lạnh:
“Chị à, dám lại gần hồ bơi cơ đấy. Không sợ tôi lại lỡ tay đẩy chị xuống nữa à?”
Mặt Giang Diệc tái mét:
“Không phải em đã cho người quay clip lại rồi sao?”
Tôi bật cười khanh khách, cười đến là phóng khoáng, chẳng khác nào phản diện nữ ác độc điển hình:
“Con bé đó mới tí tuổi, lấy đâu ra video gì chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Quả nhiên, mắt Giang Diệc trừng tròn, mặt tím tái vì tức.
Cô ta quay sang nhìn mấy người bạn kia:
“Các cậu nghe thấy rồi đấy! Không sợ cô ta giở trò à?”
Tôi khẽ nhướng mày:
“Sợ gì? Sợ chị vu oan à? Nhưng chị đã vu oan tôi rồi, còn sợ gì nữa?”
Lúc này, “Miệng” tôi buông lời như gợi ý:
“Vậy thì đành khiến nó thành thật đi.”
Dứt lời, “Tay” tôi phối hợp nhịp nhàng, đẩy Giang Diệc thẳng xuống hồ bơi.
“Miệng” nói tiếp, giọng bình thản như đang bình luận thời tiết:
“Lần này mới thật sự là tôi đẩy đấy. Không đẩy thì thật uổng công chị diễn sâu.”
Phối hợp nhịp nhàng, điểm mười tròn trĩnh.
editor: bemeobosua
Mấy cô bạn của Giang Diệc đưa mắt nhìn nhau, một lúc sau mới có người hốt hoảng kéo cô ta lên.
Ba tôi nghe tiếng ồn chạy tới, còn chưa rõ đầu cua tai nheo ra sao thì Giang Diệc đã khóc lóc chỉ vào tôi:
“Ba! Lần này là cô ta thật sự đẩy con xuống!”
Thì sao nào?
Cái góc hồ bơi này vốn là điểm mù của camera, chính chị ta dùng hành động nói cho tôi biết điều đó.
Mấy cô bạn kia vừa đến đã mở miệng mắng tôi quê mùa, nói tôi đẩy là tôi đẩy à?
Tôi bật cười lạnh một tiếng, xoay người bỏ đi, không thèm đôi co.
Tôi đi đến phòng trà, đưa con bé kia một con cào cào tôi bện bằng cỏ.
Con bé ôm khư khư trong tay, thích mê tít mắt.