Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi không hiểu. Rõ ràng trước đây khi tôi ở bên Tạ Đồng. Cô ấy rất ghét tôi mà.
Dù tôi có thể hiện thế nào, có làm hài lòng ra sao, cô ấy luôn giữ thái độ lạnh nhạt. Cô ấy còn mỉa mai tình cảm của tôi và Tạ Đồng, thậm chí thẳng thừng nói rằng chúng tôi không thể đi đến cuối cùng. Vì vậy, trước đây tôi luôn tìm cách tránh xa cô ấy.
Thế mà, sau khi tôi “mất trí nhớ”. Sau khi Tạ Đồng đẩy tôi cho cô ấy, cô ấy lại biến thành một người khác.
Chẳng lẽ là để duy trì tình bạn thân thiết với Tạ Đồng sao? Nhưng cái giá phải trả này cũng quá lớn rồi.
Suy nghĩ trong đầu rối như những sợi len lộn xộn, cuộn tròn vào nhau, hỗn loạn không sao gỡ nổi. May mắn thay, tôi không còn bận tâm nữa. Bình thản tiếp tục diễn kịch cùng hai người họ.
Nhan Duyệt không hề để lộ sơ hở. Mỗi ngày cô ấy đều dặn dò tôi chú ý dinh dưỡng, ôm tôi ngủ ngon mỗi đêm, và dịu dàng chào hỏi vào buổi sáng. Vì tình trạng bệnh của tôi, cô ấy thậm chí còn giúp tôi xin nghỉ một tháng ở công ty.
Mỗi ngày, tôi ở trong biệt thự của Nhan Duyệt, cùng cô ấy xem phim, trồng hoa, đi dạo. Cuộc sống bình dị, nhưng lại hạnh phúc và thoải mái một cách kỳ lạ.
Cho đến khi một cuộc điện thoại phá vỡ bầu không khí này.
Tôi lại gặp Tạ Đồng. Cô ta mặc quần short bó sát, áo hai dây ôm dáng khoác ngoài chiếc áo khoác thể thao, tựa vào bên chiếc xe máy, trông cực kỳ ngầu. Tôi nhìn nụ cười rạng rỡ của cô ta, lặng lẽ siết chặt hai nắm đấm.
Trước đây khi tôi ở bên cô ta, vì luôn nghĩ đến chấn thương cột sống của cô ta, sợ cô ta gặp nguy hiểm nên không bao giờ cho cô ta tiếp xúc với các môn thể thao mạo hiểm như đua xe hay nhảy bungee, nhưng cô ta chỉ nghĩ tôi làm quá lên.
An ninh xã hội không tốt, tôi cũng cố gắng khuyên cô ta đừng mặc quần short và áo hai dây ra ngoài. Nhưng nếu cô ấy nhất định muốn mặc, tôi cũng sẽ chuẩn bị sẵn, lặng lẽ bảo vệ cô ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng tất cả những điều này, cô ta lại quy về hai chữ.
Ràng buộc.
Cô ta cảm thấy tôi đã ràng buộc bản tính của cô ta, kiềm chế tự do của cô ta. Sau khi đẩy tôi ra. Cuối cùng cô ta cũng có thể tận hưởng không khí tự do.
Thấy chúng tôi xuất hiện, Tạ Đồng cười vẫy tay chào. Tôi vẫn lịch sự gật đầu. Nhưng Tạ Đồng dường như rất không hài lòng với phản ứng của tôi.
Cô ta đi đến trước mặt tôi, cố ý kéo quần short xuống thấp hơn một chút. "Hứa Thận, hôm nay em mặc bộ này có đẹp không?"
"Đẹp." Tôi rõ ràng đã đưa ra câu trả lời mà cô ta muốn. Nhưng vẻ mặt cô ta lại càng lúc càng u ám.
"Nhưng không đẹp bằng Duyệt Duyệt."
😁
Tôi cố ý đấy. Sao chỉ cho phép cô ta đẩy tôi ra, không cho phép tôi khen người khác chứ?
Lời vừa dứt, Tạ Đồng như thể bị tôi chọc tức. "Thật ra cuộc đua xe hôm nay, là vì Lộ Minh thích em nên mới tổ chức đó." Cô ta lại lên tiếng.
Tôi vẫn gật đầu. "Vậy thì tốt quá."
Nghe câu trả lời của tôi, miệng Tạ Đồng há ra rồi khép lại. Sau đó cô ta đi nhanh vài bước đến bên Lộ Minh, dưới tiếng hò reo của mọi người, kéo anh ta lại và ôm hôn nồng nhiệt.
Vừa hôn say đắm, cô ta vừa nhìn thẳng vào tôi.