Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng khi quay đầu lại, tôi lại nhìn thấy chiếc điện thoại ở một bên.

 

Đó là điện thoại của tôi.

 

Chắc là sáng nay cảnh sát muốn lấy để sao lưu dữ liệu điều tra nên mẹ tôi đã mang đi.

 

Giờ thì nó đang yên vị ở khu vực cửa ra vào.

 

Tôi bay đến trước mặt Phó Bách.

 

"Điện thoại của tôi ở đằng kia kìa, chúng ta lén lấy đi, có thể sẽ có manh mối gì đó."

 

Anh trợn tròn mắt, chột dạ nhìn mẹ tôi.

 

"Sao có thể trộm đồ chứ?! Lại còn ở nhà cô giáo mà tôi kính trọng nữa chứ."

 

Tôi tẩy não anh.

 

"Đây là nhà tôi, đây là điện thoại của tôi, sao có thể tính là trộm chứ."

 

Cuối cùng, Phó Bách cũng thỏa hiệp.

 

Anh lợi dụng lúc mẹ tôi đứng dậy đi rót trà cho mình, quay người đi lấy chiếc điện thoại ở khu vực cửa ra vào.

 

Nhưng đứa trẻ này thật sự quá vụng về, hoàn toàn chưa từng làm chuyện như vậy.

 

Mẹ tôi vừa vào bếp đột nhiên lại thò đầu ra.

 

"Tiểu Bách, cháu uống trà Long Tỉnh được không?"

 

Một tiếng 'rắc' giòn tan, chiếc điện thoại rơi xuống, mẹ tôi trợn tròn mắt bước ra từ bếp.

 

Tôi là một con ma mà sốt ruột đến cào cấu ruột gan.

 

Phó Bách như một tên tội phạm bị bắt tại trận, lập tức đứng cứng đờ tại chỗ.

 

Chiếc điện thoại cứ thế nằm chình ình trên tấm thảm ở cửa.

 

"Đừng đứng im thế chứ! Nhặt lên đi! Giấu đi chứ!"

 

Tôi sắp bị anh làm cho tức c.h.ế.t rồi, nhưng bộ dạng lúng túng của Phó Bách khiến tôi hiểu ra, anh không những chưa từng làm chuyện này, mà càng chưa từng làm chuyện này trước mặt giáo viên.

 

"Tiểu Bách, chó của cháu... bị trĩ à?"

 

Mẹ tôi cau mày nhìn Thúy Hoa.

 

Tôi và Phó Bách theo lời bà nhìn xuống, cái m.ô.n.g trắng to đùng của con Samoyed cứ thế ngồi lên chiếc điện thoại.

 

Có lẽ vì bị cấn khó chịu, nó cứ vặn vẹo cái m.ô.n.g nhỏ ủn ỉn, nhưng mãi không nhấc m.ô.n.g lên.

 

Mẹ tôi thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

"Chó cũng phải tẩy giun đó, hồi Trường Lạc còn sống cứ muốn nuôi chó, vì thế dì còn đặc biệt đi tìm hiểu, nhưng không ngờ... hức hức hức."

 

Chúng tôi, một người một ma, ngồi trên ghế sofa phòng khách.

 

Phó Bách trông rất mơ hồ, tôi thì bay vòng quanh anh.

 

"Mở khóa đi." Phó Bách quay đầu hỏi tôi: "Mật khẩu đâu?"

 

Tôi im lặng rất lâu: "Sinh nhật tôi."

 

Không khí lại một lần nữa chìm vào im lặng.

 

Tôi có chút ngượng ngùng: "Tôi không nhớ nổi."

 

Anh hít sâu một hơi: "Vậy bây giờ phải làm sao đây? Tôi không thể nào quay lại hỏi mẹ cô được."

 

Tôi vươn ngón tay ra: "Hay là thử vân tay?"

 

Anh nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc, tay tôi tự nhiên xuyên qua chiếc điện thoại, nhận diện khuôn mặt cũng không quét được.

 

Tôi chán nản ngồi xuống dưới ghế sofa bên cạnh.

Linlin

 

"Điện thoại thông minh đấy, một chút cũng không thông minh, ngay cả ma cũng không quét ra được."

 

Phó Bách hít sâu một hơi: "Đi sang một bên mà ngồi, đừng có thò mỗi cái đầu ra khỏi ghế sofa như thế."

 

Anh cầm điện thoại mày mò hồi lâu, cuối cùng mắt sáng lên: "Ở đây có một số liên hệ khẩn cấp, hay là gọi thử xem sao."

 

Đương nhiên tôi không nhớ người liên hệ khẩn cấp là ai, chỉ có chút ấn tượng mơ hồ rằng đó là một cô gái.

 

Điện thoại gọi hai cuộc đều không có ai nhấc máy.

 

Phó Bách bất lực đặt điện thoại xuống: "Tôi nói chứ chấp niệm của cô không phải là gặp mẹ cô sao? Bây giờ mẹ, cô cũng gặp rồi, cô còn có chấp niệm gì nữa?"

 

Tôi có chút ngại ngùng gãi gãi ngón tay: "Tôi còn muốn biết mình c.h.ế.t như thế nào."

 

Phó Bách suýt thì phun ra một ngụm máu: “Đấy là chuyện của cảnh sát.”

 

Lời còn chưa dứt, chuông điện thoại đã reo.

 

Vuốt màn hình nghe máy, đầu dây bên kia truyền đến một tràng tiếng đàn ông rên rỉ thảm thiết.

 

Phó Bách nhíu mày nhìn tôi: “Không phải cô nói người liên hệ khẩn cấp là bạn thân của cô sao? Bạn thân khác giới à?”

 

Tôi cũng nhíu mày: “Không đúng nha, trong trí nhớ của tôi thì bạn thân phải là con gái chứ.”

 

Tiếng rên rỉ thảm thiết kéo dài hơn mười giây, sau đó đầu dây bên kia truyền đến giọng một người phụ nữ thở dốc: “Anh là ai? Gọi cho tôi làm gì?”

 

Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói đó, nước mắt tôi đã chực trào ra, nhưng ma làm gì có nước mắt, thế là tôi lại há miệng gào.