Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

22

Nửa năm sau, tôi kết hôn.

Không lâu sau khi kết hôn, tôi đợi được nguồn thận.

Ca phẫu thuật ghép thận rất thành công, tôi không bị đào thải, sau một năm dưỡng bệnh, cơ thể tôi không khác gì người bình thường.

Lâm Cảnh Tu rất yêu tôi, bố mẹ chồng đối xử với tôi rất tốt, cô em chồng hồn nhiên vô tư, lương tháng không bao giờ dưới ba vạn tệ, lúc cao nhất từng đạt sáu vạn.

Cuộc sống của tôi ngày càng tốt đẹp hơn, chị Tiêu còn vui hơn cả tôi, “Khinh Khinh, chị đã nói rồi, em xứng đáng có được cuộc đời tốt đẹp hơn.”

Mẹ tôi lại đến, lần này có cả bố tôi đi cùng.

Sau khi Lê Loan Loan qua đời, họ nhanh chóng già đi.

Mẹ tôi lần này đến, nói rất nhiều, bà ta không nhắc đến đứa con gái lớn của mình nữa, chỉ là kể lể bố mẹ tôi sức khỏe kém thế nào, chỗ này đau chỗ kia nhức.

Tôi chuyển cho bà ta hai nghìn tệ, “Sau này mỗi tháng tôi sẽ cho hai người hai nghìn tệ làm tiền phụng dưỡng, cầm tiền đi mà khám bệnh đi.”

Mẹ tôi vui mừng khôn xiết.

Bà ta kéo bố tôi đi.

Bố tôi lại tự mình quay lại, “Khinh Khinh, bố có lỗi với con, con có thể về thăm chúng ta nhiều hơn được không, dù sao… con cũng là m.á.u mủ ruột thịt của bố.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khi ông ấy nói những lời này, tim tôi chợt se lại.

Dường như trong sâu thẳm trái tim, tôi đã đợi câu nói này rất lâu rồi.

Thật ra mà nói, câu nói này đúng là đã cứu rỗi tôi, cái cảm giác uất nghẹn không nói nên lời trong lòng tôi bấy lâu nay bỗng nhiên biến mất.

Tôi sững sờ một lúc, ngẩng đầu, “Bố, con cảm ơn bố. Nhưng con chỉ có thể chu cấp tiền phụng dưỡng, những thứ khác con không làm được. Các người cần con thì muốn con quay về ở cùng, nhưng khi con cần các người, tình yêu của các người ở đâu?

Bố, nếu con vô điều kiện yêu thương các người, thì con sẽ cảm thấy rất có lỗi với chính bản thân mình của những năm tháng đó.”

Dừng lại một chút, tôi nói với bố tôi.

“Bảo mẹ con đừng đến làm phiền con nữa, bởi vì, con mang thai rồi.”

Bố tôi phấn khích xoa xoa tay, “Có thai rồi, tốt quá tốt quá. Vậy bố và mẹ con phải chăm sóc con thật tốt.”

“Không cần đâu, bố mẹ chồng con sẽ chăm sóc con, họ là bố mẹ của Lâm Cảnh Tu, cũng là bố mẹ của con. Bố, con rất may mắn, tình thân mà hai mươi mấy năm trước con chưa cảm nhận được, sau khi con kết hôn đều đã cảm nhận được hết rồi.”

Bố tôi cười ngượng nghịu, “Được, được.”

Ông ấy quay người ra cửa, dáng vẻ còng lưng cô độc, lau lau mắt.

Dưới ánh hoàng hôn, tôi vẫy tay chào bóng lưng ông ấy.

Và cũng vẫy tay chào tuổi thanh xuân không được yêu thương của mình.

-Hết-