Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dường như sợ anh nghĩ nhiều, Giang Lai vòng tay ôm lấy cổ anh, dịu giọng dỗ dành: “Anh yên tâm, em Giang Lai đã nói không yêu là không yêu, đã nói yêu, thì đó là thật lòng yêu anh.”

“Hơn nữa, từ khi nào anh lại trở nên thiếu tự tin như vậy?”

Sự trêu chọc táo bạo bất ngờ này khiến Hoàng Dịch Chi sững sờ.

Anh không nhịn được, ôm lấy cô gái trong lòng mà hôn xuống, rất lâu sau mới dừng lại.

—-

“Mẹ, con đến thăm mẹ đây.”

Giang Lai nói chuyện rất lâu trước mộ bà Giang, Hoàng Dịch Chi cứ thế ở bên cạnh cô.

Trước khi rời đi, Giang Lai nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng Dịch Chi, vừa khóc vừa cười nói:

“Mẹ ơi, anh ấy là người con muốn ở bên trọn đời, con muốn kết hôn với anh ấy.”

“Nếu mẹ nơi chín suối có linh, xin hãy phù hộ cho anh ấy, để cả đời này anh ấy bình an vui vẻ.”

Cũng mong rằng con chúng con sẽ được sống bên nhau đến bạc đầu.

Hoàng Dịch Chi có chút sững sờ, ngay sau đó quỳ xuống trước mộ bà Giang trịnh trọng thề:

“Mẹ, xin mẹ hãy yên tâm giao Lai Lai cho con, con tuyệt đối sẽ không phụ lòng cô ấy!”

Giang Lai bật cười trong nước mắt.

Vừa bước ra khỏi cổng nghĩa trang, Giang Lai đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía xa.

“Lai Lai.”

Nụ cười của cô lập tức đông cứng, ánh mắt dán chặt vào bước chân Tạ Cảnh Hành đang đi về phía cô.

Tạ Cảnh Hành cũng không ngờ, lại nhìn thấy Giang Lai ở đây.

Ban đầu hắn chỉ muốn đến viếng bà Giang, nhưng lại bất ngờ nhìn thấy bóng dáng Giang Lai.

Ngay lúc hắn định bước tới tìm cô, lại đột nhiên thấy người đàn ông lạ mặt đi phía sau cô, thân mật nắm chặt tay.

Nhưng điều khiến hắn chấn động nhất là, Giang Lai lại dám nói muốn kết hôn với người đàn ông đó ngay trước mộ.

Tạ Cảnh Hành khó tin: “Lai Lai, hắn ta là ai?”

Trong mắt Giang Lai nhìn hắn, không còn chút yêu thương nào nữa.

Cô giơ bàn tay đang đan chặt với Hoàng Dịch Chi lên, thản nhiên thừa nhận: “Như anh thấy đấy, anh ấy là vị hôn phu của tôi.”

Hoàng Dịch Chi cũng vô thức che chở cô phía sau, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ Cảnh Hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tạ Cảnh Hành đột nhiên sụp đổ gào lên: “Sao có thể chứ?! Người em yêu rõ ràng là tôi mà! Sao em có thể đột nhiên yêu hắn ta được?!”

Giang Lai lười dây dưa với hắn, dứt khoát kéo Hoàng Dịch Chi đi về phía chiếc xe bên cạnh.

“Lai Lai!”

Tạ Cảnh Hành lại bước nhanh tới chặn cô lại, “rầm” một tiếng quỳ xuống trước mặt cô, hèn mọn cầu xin.

“Lai Lai, tôi... tôi trước đây cứ nghĩ người tôi yêu là Tống Tư Lan, nhưng bây giờ tôi mới nhận ra, người tôi thật lòng yêu là em.”

“Em cho tôi thêm một cơ hội được không? Tôi thật sự biết sai rồi, em tha thứ cho tôi được không?”

Vừa nói, hắn vừa đưa tay muốn nắm lấy cổ tay Giang Lai, nhưng lại bị Hoàng Dịch Chi một cước đạp ngã xuống đất.

Dù là người hiền lành đến mấy cũng có giới hạn.

Hoàng Dịch Chi túm lấy cổ áo Tạ Cảnh Hành, nắm đ.ấ.m giáng xuống mặt hắn như mưa, mang theo ngọn lửa giận dữ khó kiềm chế, dường như muốn đánh đến ch,ết mới thôi.

Hệt như khi xưa, từng roi hắn qu,ất lên lưng Giang Lai, đau thấu tâm can!

“Cú đ.ấ.m này, là đá,nh thay cho Lai Lai.”

“Cú đ.ấ.m này, là đá,nh thay cho chính tôi.”

...

Từng cú đấm, từng cú đấm, Tạ Cảnh Hành yếu ớt không có sức chống cự.

Vì thức khuya uống rư,ợu hút th-uốc trong thời gian dài, cơ thể hắn giờ đây chẳng khác nào một cái xác không hồn, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi đổ.

Thế nhưng Tạ Cảnh Hành lại chẳng cảm thấy đau đớn chút nào, chỉ nhìn Giang Lai đầy mong đợi.

Hắn hy vọng biết bao, có thể nhìn thấy tình yêu và sự xót xa của ngày xưa trong đôi mắt đẹp ấy.

Trái với mong muốn, Giang Lai không hề liếc nhìn hắn lấy một cái.

Cô yên lặng đứng một bên chờ đợi, không ngăn cản cũng không tiến tới.

Cô và Hoàng Dịch Chi đều là những nhà nghiên cứu y học, rất rõ chút lực độ này chỉ khiến Tạ Cảnh Hành bị thương ngoài da mà thôi.

Hy vọng mà Tạ Cảnh Hành đã tích lũy bấy lâu, cuối cùng cũng tan vỡ ngay tại khoảnh khắc này.

Không biết đã qua bao lâu, Hoàng Dịch Chi dừng tay.

Vẻ mặt Giang Lai vốn không chút xao động cuối cùng cũng có gợn sóng, cô đau lòng lau đi vết m,áu trên tay anh, rồi sau đó nhìn xuống Tạ Cảnh Hành và cảnh cáo:

“Nếu anh muốn báo cảnh sát thì cứ tự nhiên, nhưng cùng lúc đó tôi cũng sẽ khởi kiện anh tội quấy rối.”

Lấy oán trả oán, đó là điều cô đã học được từ hắn.

Thật nực cười, lại dùng chính lên người hắn.