Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Ta vội vàng chạy vài bước theo sau, khẽ nói.

“Tuy ngươi chưa chắc tin ta, nhưng sợi dây này e rằng không thoát khỏi liên quan với Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử. Ngươi phải đề phòng họ.”

“…Còn cả Nhị hoàng tử nữa.”

Động tác trên tay hắn thoáng khựng lại, nhưng không quay đầu.

Một lát sau, hắn khẽ đáp một tiếng.

“Ừ.”

8

Hôm nay là ngày thứ mười một.

Sau chuyện hôm qua, ta nghĩ rằng quan hệ giữa ta và hắn sẽ có chút tiến triển chăng?

Trong lòng tràn ngập mong đợi, ta đem hộp bánh trao cho gia nhân trước phủ, âm thầm hy vọng.

Một chén trà sau, đối diện nụ cười gượng gạo của gia nhân, mặt ta thoáng co giật.

… Quả nhiên ta nghĩ nhiều rồi.

Ta uể oải nhận lại hộp bánh, cúi đầu quay về.

Mới đi được vài bước, từ sau gốc cây đa ven đường đột nhiên lóe ra một bóng người, ta suýt nữa đụng phải.

Ngẩng lên, là Hạ Cơ.

Hắn ta chặn lối đi của ta, ánh mắt lướt qua hộp bánh trên tay ta, mày hơi nhướng.

“Nghe nói Cửu đệ ngày ngày để công chúa chịu cảnh ăn bế môn canh, nay gặp mới biết quả không sai.”

“Công chúa cần gì phải phí tâm tư cho kẻ ngu ngốc chẳng hiểu phong tình kia?”

Hắn ta tiến gần một bước, giọng điệu dịu dàng.

“Phủ đệ của hạ quan ở ngay gần đây, công chúa không bằng tới ngồi một lát, ta nhất định tiếp đãi chu đáo, chẳng để công chúa phải vất vả đi tới đi lui.”

Tim ta chợt hẫng một nhịp, vội lùi lại, lắc đầu.

“Không phiền nhị điện hạ, ta phải vào cung rồi.”

Nói xong liền muốn lách qua.

Nào ngờ ánh mắt Hạ Cơ tuy ôn hòa, bước chân lại cưỡng ép.

Hắn từng bước áp sát, giọng nói mang theo áp lực.

“Chỉ là làm khách thôi, công chúa hà tất phải xa lạ thế…”

Lời còn chưa dứt, chợt nghe “vút” một tiếng,

Mũi tên sắt xé gió lao tới, sượt qua tai Hạ Cơ, ghim thẳng vào thân cây phát ra tiếng ngân vang.

Hạ Khởi chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện trước cổng phủ, yên lặng ngồi trên xe lăn, tay nắm chặt một cây trường cung đen, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía này.

Hạ Cơ biến sắc, vẻ ôn hòa tan vỡ.

“Cửu đệ!!! Ngươi điên rồi sao???”

Hạ Khởi không đáp, chỉ cúi người, từ ống đựng tên rút ra một mũi sắt khác, giương cung, ánh mắt hẹp dài hơi nheo lại,

Mũi tên kế tiếp, nhắm thẳng vào Hạ Cơ.

9

Đồng tử Hạ Cơ co rút, sắc mặt trắng bệch, không dám hé lời.

Hắn nghiến răng nguyền rủa một tiếng, rồi hoảng hốt bỏ chạy.

Hạ Khởi buông cung tên, gương mặt lạnh lùng, chỉ nhạt nhẽo liếc ta một cái.

Ta liền thuận thế, xách hộp bánh, nhanh chân chạy đến.

“Điện hạ, nếm thử đi! Coi như tạ lễ!!”

Nhờ phúc của Hạ Cơ, đây là lần đầu tiên ta được bước vào phủ đệ này.

So với các vương phủ khác, nơi đây bài trí quá mức đơn sơ, thậm chí có thể nói là cằn cỗi.

Đồ dùng toàn sắc xám tối, mang đến cảm giác nặng nề, tịch mịch.

Đến nỗi ta không khỏi tự hỏi, Hạ Khởi hầu như không ra ngoài, vậy hắn thường ngày ở đây làm những gì?

Khi theo hắn chậm rãi đi tới hậu viện, ta bất giác tròn mắt.

Điều khiến ta băn khoăn suốt dọc đường, nay đã rõ.

Nơi này chẳng khác nào một võ trường!

Hậu viện phủ Ninh Thân Vương rộng lớn, Hạ Khởi không trồng hoa cỏ cây cảnh, mà chia thành nhiều khu, bày cát bao, mộc nhân, mai hoa cọc…

Ngoài ra, còn có một giá vũ khí thật lớn, treo đủ đao thương, kiếm kích.

Chỉ là… khó lòng không để ý, trên mai hoa cọc đã phủ bụi dày.

Lòng ta bỗng se thắt.

Hạ Khởi thong thả đi tới bên giá vũ khí, đặt cung tên trở về chỗ cũ.

Trầm mặc giây lát, hắn bỗng nói.

“Ngươi cũng thấy rồi. Dù thế nào, ta cũng chẳng thể giống như trước nữa.”

“Ngươi vì sao còn chọn ta?”

Hắn hơi ngẩng đầu, đôi mắt tưởng chừng điềm tĩnh dừng trên mặt ta, đáy mắt chất chứa nỗi thống khổ bị dồn nén.

10

Mắt ta bỗng nóng lên, nhìn chàng trai trước mặt, thành khẩn mở lời.

“Dù bên ngoài đồn rằng điện hạ sa sút không gượng dậy nổi, nhưng theo ta thấy, điện hạ chưa từng bỏ cuộc. Ý chí này vốn là điều thường nhân khó bì.”

“Bắc Tề ta xưa nay coi trọng kẻ mạnh. Ta chọn ngài, tất nhiên là vì cho rằng điện hạ đủ mạnh mẽ.”

Hạ Khởi hơi ngẩn ra, khẽ cười tự giễu.

“Thế thì có ích gì?”

“Chỉ là một phế nhân mà thôi. Phụ hoàng xem thường ta, cũng vì ta mà thất vọng.”

Ta thấy hắn có ý tự ti, sốt ruột ngồi xổm xuống, nắm chặt tay hắn, giọng đầy xúc động.

“Chỉ cần ngài đừng xem thường bản thân, đừng tự thất vọng, sẽ có một ngày ngài nhận ra, sức mạnh mà ngài sở hữu vượt hơn bất cứ ai!”

“Hơn nữa, ta sẽ không xem thường ngài, cũng vĩnh viễn sẽ không thất vọng về ngài!”

Kiếp trước, hắn chỉ dựa vào tàn thân này, đã khiến muôn vạn tinh binh chịu phục tùng, tấn công vào nội đình, đánh tan giấc mộng đế vương mà Thái tử ấp ủ bấy lâu.

Nếu hắn không tính là cường giả, thì thiên hạ chẳng còn ai xứng với hai chữ cường giả nữa.

Tình cảm sục sôi trong ta, trong mắt Hạ Khởi vốn lặng như mặt hồ, rốt cuộc cũng gợn lên một tia dao động.

Hắn cũng chẳng hiểu tự tin cuồng ngạo này của ta từ đâu mà đến, chỉ âm thầm nhìn ta thật lâu, rồi thấp giọng nói.

“Biết rồi. Công chúa, buông tay đi.”

Hả?

“Sao lại buông tay? Chẳng lẽ ta nói chưa đủ rõ sao? Ta sẽ không bỏ rơi ngài!”

Ta cuống quýt, lại siết chặt thêm vài phần lực.

“… Ý ta là, trước hết ngươi buông tay ta ra đã.”

Trong giọng nói vốn vô cảm của hắn, lộ ra một tia bất đắc dĩ.

“…”

Ta cúi xuống, thấy mu bàn tay hắn bị ta nắm đến đỏ bừng, lập tức hai má cũng đỏ bừng như lửa.

11

Tuy Hạ Khởi vẫn chưa cùng ta nói được mấy câu, nhưng ít nhất hắn đã không còn bài xích việc ta ngày ngày đến tìm nữa.

Hôm ấy, ta vừa chuẩn bị xong hộp điểm tâm thì chợt thấy nơi cửa ló ra một cái đầu, đôi mắt đen nhánh rụt rè nhìn ta.

“Thập tam hoàng tử?”

Thập tam hoàng tử Hạ Lăng năm nay vừa tròn mười lăm, là con của Lan Tần.

Khi còn sống, Mai phi và Lan Tần vốn có giao tình sâu đậm, bởi vậy Hạ Lăng cùng Hạ Khởi cũng vô cùng thân thiết.

Chỉ là ta mơ hồ nhớ rằng, ở kiếp trước, chẳng bao lâu sau khi ta thành thân, Hạ Lăng đã bất ngờ qua đời…

“Dung Nhan tỷ tỷ, xin hỏi tỷ định đi gặp Cửu ca sao?”

Một giọng nói non nớt kéo suy nghĩ ta trở về.

Ta gật đầu.

“Đúng vậy, ta đang định xuất môn đây.”

Ánh mắt Hạ Lăng sáng bừng, khóe môi kìm nén vui mừng, dè dặt hỏi tiếp.

“Vậy… ta có thể đi cùng tỷ không?”

“Đã lâu rồi ta chưa gặp Cửu ca…”

Từ sau khi Hạ Khởi gặp nạn, hắn dần dần ít liên lạc với cố nhân.

Mà từ khi Mai phi qua đời, hắn lại càng ít qua lại với Lan Tần và Hạ Lăng.

Có lẽ là sợ liên lụy họ, cũng có lẽ là sợ bản thân gợi nhớ đến quá khứ huy hoàng đã mất.

Nhưng trốn tránh, vĩnh viễn không phải là cách giải quyết.

12

Khi Hạ Lăng cùng ta cùng bước vào hậu viện, bàn tay cầm cung của Hạ Khởi thoáng khựng lại.

May thay, hắn cũng không ra lệnh đuổi khách.

Hai mắt Hạ Lăng đỏ hoe, tâm trạng cực kỳ kích động.

“Cửu ca, ta… ta rất nhớ huynh…”

Hạ Khởi chỉ “ừ” một tiếng, rồi hờ hững dời mắt đi, tiếp tục luyện tiễn.

Vút! Vút! Vút!

Nam tử trên xe lăn thần sắc chuyên chú, từng mũi tên như gió, liên tiếp rời cung.

Đến khi một lần nữa bắn trúng hồng tâm cách trăm bước, hắn cúi người sờ vào túi tên, bên trong đã trống rỗng.

Hạ Lăng vui mừng đến mức không kìm nổi, trong trí nhớ hắn, Cửu ca xưa nay vẫn lợi hại như thế!

“Cửu ca, để ta nhặt tên cho huynh!”

Nào ngờ đúng lúc ấy, bất trắc xảy ra.

Hạ Lăng lao ra, vô tình va vào giá binh khí bên cạnh, một cây lang nha bổng lắc lư rồi rơi xuống, hướng thẳng về phía ta.

Ta cả kinh ngây người, trong khoảnh khắc chưa kịp tránh.

Trong phút giây ngàn cân treo sợi tóc, Hạ Khởi liền xoay xe lăn, mạnh mẽ kéo ta ra ngoài.

Thế nhưng chính hắn lại bị hất vào chỗ ta vừa đứng.

“Bộp!”

Cây lang nha bổng nặng nề giáng xuống bắp đùi hắn, hắn cắn chặt răng, nén ra một tiếng rên khẽ.

Ta nhìn máu tươi không ngừng rỉ ra từ đùi hắn, nhất thời đầu óc trống rỗng.

Nhưng đồng thời, trong lòng lại dấy lên một dự cảm kỳ lạ.

13

Tình hình trước mắt không cho ta kịp nghĩ nhiều.

Ta vội gọi hạ nhân mang thuốc và băng gạc, rồi một tay đẩy xe lăn đưa hắn vào nội thất.

Hắn gắng giữ tay ta, lắc đầu.

“Để ta tự làm, hoặc bảo bọn họ làm. Ngươi… không tiện.”

Mắt ta đỏ hoe, giọng nghẹn ngào.

“Để ta làm đi! Là vì cứu ta nên ngươi mới bị thương… Huống chi, ta sớm muộn cũng là người của ngươi, thì có gì mà không tiện?”

Hạ Khởi thoáng nghẹn lại, ánh mắt lướt qua Hạ Lăng đang vừa chùi lệ vừa hiếu kỳ nhìn bọn ta, rồi lặng lẽ buông tay.

Ta dìu hắn ngồi xuống giường.

Lấy kéo chậm rãi cắt rách vải nơi vết thương, những lỗ máu hiện ra khiến lòng ta thắt lại.

Ta đổ hết một bình kim sang dược mới cầm được máu.

Hạ Khởi nhíu mày, răng cắn chặt, song một lời kêu cũng chẳng bật ra.

Nhìn thần sắc ấy, trong khoảnh khắc ta chợt hiểu ra cảm giác khác thường ban nãy là gì!

Để nghiệm chứng suy đoán, ta lập tức cầm kéo, “soạt” một tiếng, cắt toang ống quần từ đùi đến tận bắp chân.

Đôi chân gầy gò hơn người thường đột ngột lộ ra trước mắt.

Hắn trừng mắt, gân xanh nổi trên thái dương, vẻ mặt giận dữ.

“Ngươi làm gì thế?”

Ta chẳng nói gì, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, thần sắc cảm động.

“Đôi chân ngươi… có lẽ còn cứu được!”

Ánh mắt Hạ Khởi dần lạnh lẽo, giọng nói lẫn chút sát khí khó thấy.

“Công chúa, trò đùa này, chẳng chút buồn cười.”

14

“Ta không hề đùa, ta nói thật!”

Thấy sắc mặt hắn biến đổi, ta vội giải thích.

“Hôm trước khi ngươi bị lang nha bổng giáng xuống, ta đã cảm thấy không ổn. Vừa rồi bôi thuốc, ta mới phát hiện ngươi còn cảm giác đau! Điều này chứng tỏ thần kinh đôi chân chưa hoàn toàn chết lặng.”

Gương mặt Hạ Khởi vẫn cứng ngắc.

Ta cắn môi, chỉ vào đôi chân hắn, nghiêm túc từng chữ.

“Quan trọng hơn, ngươi xem, quanh mấy huyệt đạo này đều vương hắc khí, đó là dấu hiệu trúng độc! Loại độc này hiếm lắm, người thường không nhận ra được.”

“Nhưng ta biết vì đây chính là kịch độc từ Bạch hoàn xà, thứ độc vật bí nuôi trong hoàng thất Bắc Tề!”

“Độc này phải ba năm mới phát tác toàn phần, đến khi ấy thì tiên nhân cũng khó cứu, đôi chân ngươi ắt hẳn phế hẳn. Nhưng nay mới hai năm, chỉ cần về Bắc Tề, lấy giải dược từ phụ hoàng ta, đôi chân ngươi tất có thể hồi sinh!”

Một hơi ta nói hết, trong lòng dâng tràn phấn khích.

Mắt Hạ Khởi thoáng lóe sáng, nhưng chẳng bao lâu, thần sắc hắn lại dần tối lại, ánh nhìn pha chút giễu cợt.

“Thế ngươi có từng nghĩ tới… nếu độc này, vốn là do chính phụ hoàng ngươi hạ thì sao?”

Ta sững sờ tại chỗ.

Lời hắn như gáo nước lạnh dội thẳng xuống.

Có thể sao?

Hạ Khởi tuy là tướng địch quốc, nhưng phụ hoàng ta nhiều lần nhắc tới hắn vẫn mang mấy phần kính trọng.

Hơn nữa, người Bắc Tề ta hành sự đường hoàng, đặc biệt trên sa trường càng coi trọng quang minh chính đại, sao có thể dùng thủ đoạn ám muội này…

Ta cắn răng, hạ quyết tâm.

“Dù sự thật thế nào, ta cũng sẽ đem giải dược về cho ngươi.”

“Tháng sau, Bắc Tề mở đại hội kỵ xạ, Đông Sở cũng được mời. Chúng ta… cùng trở về Bắc Tề!”

15

Kiếp trước, bởi Hạ Cơ ngăn trở, ta và Hạ Khởi chưa từng gần gũi.

Cũng lỡ mất cơ hội cứu hắn khỏi tàn tật, nay được bù đắp, lòng ta sao có thể không kích động?

Vậy nên ta ngày càng chăm chỉ tìm đến hắn, gần như hừng hực như gà được chích máu.

Lần trước khi ta băng bó cho hắn, nhận ra đôi chân đã bắt đầu teo lại.

Dù sau này có giải dược, có thể đứng lên, nhưng nếu không dưỡng tốt, e rằng cũng khó tránh vất vả.

Ta có biết chút y lý, liền tự tiến cử mỗi ngày xoa bóp cho hắn.

Ban đầu Hạ Khởi vô cùng kháng cự, nhưng ta ngày ngày quấn quýt, lại nghĩ đến sức khỏe bản thân, rốt cuộc hắn cũng gật đầu.

Mặc dù đã làm vài lần, hắn vẫn khó chịu khi bị người khác chạm vào.

Ngón tay ta vừa đặt lên đùi, hắn lập tức căng cứng cả người, như sắt thép.

Ta không nhịn được bật cười, vỗ lưng hắn.

“Thả lỏng, thả lỏng đi.”