Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

 

Không, rõ ràng là y luyện tà công nhập ma, tẩu hỏa mà chết.

Nhưng đáng tiếc, những trưởng lão biết rõ nội tình trong Xích Dương tông sẽ không bao giờ vạch trần việc chưởng môn luyện tà công mà chết, nay Phó Du để lộ thân phận, bọn họ liền thuận nước đẩy thuyền, đổ mọi tội lên đầu hắn.

Ta vội đứng chắn trước mặt Phó Du, lớn tiếng: “Lúc chưởng môn chết, kinh mạch rối loạn, mắt đỏ như máu, toàn thân không hề có thương tích nào. Rõ ràng là tẩu hỏa nhập ma khi luyện công. Không biết đang tu thứ tà pháp quỷ đạo gì, đến mức tự hủy cả bản thân!”

Một người gào lên giận dữ: “Ngươi là ai? Dám cả gan sỉ nhục danh dự sư phụ ta?!”

Ta lạnh mặt: “Ngươi đã dám dựng chuyện bôi nhọ người khác, thì sao ta lại không được nói thật?”

Phó Du nắm lấy cổ tay ta, ý bảo ta đừng dấn thân vào vũng nước đục này.

Nhưng đám người kia đã phẫn nộ gào lên: “Không cần nhiều lời! Bắt tên yêu nghiệt, báo thù cho chưởng môn!”

“Đúng thế! Để hắn chôn cùng các sư huynh đệ!”

Chớp mắt, người tứ phía đồng loạt lao về phía Phó Du.

Hắn rút kiếm, sát khí bừng bừng, ấn đường phủ một tầng ma khí đậm đặc. Kiếm ảnh loang loáng, chỉ mấy chiêu đã đánh bay hơn chục người.

Không khí tanh mùi máu, cảnh tượng đẫm máu khiến người ta không biết đây là nhân gian hay địa ngục.

Ta lòng như lửa đốt, nhưng hoàn toàn không giúp được gì.

Dưới đất xác người ngổn ngang, Phó Du mắt đỏ rực, ánh nhìn hung hãn mà mỉa mai.

Mọi người xung quanh giơ kiếm thủ thế, lại không ai dám bước lên trước.

Phó Du chẳng buồn để ý, xuyên qua đám xác chết, nhìn ta, đáy mắt có chút luyến tiếc. Sau đó môi khẽ động:

"Giữ mạng. Đừng lo cho ta."

Hắn tung người như quỷ mị, thoắt cái đã phá vỡ vòng vây, biến mất trong rừng rậm.

Ta không nhịn được, lập tức chạy theo hướng hắn bỏ đi.

Phó Du bị thương nặng, có thể trốn đi đâu được chứ?

17

Bởi vì Phó Du trốn thoát, Thanh Vân tông và Xích Dương tông đều công cốc quay về.

Ta ở lại Thanh Vân tông, ngày nào cũng bị người người mỉa mai, châm chọc bằng ánh mắt và lời lẽ độc địa.

“Trước còn tưởng nàng ta chỉ là con chó theo đuôi thôi, không ngờ còn dây dưa với cái loại hèn hạ Ma tộc kia, phì, chó săn!”

“Còn mặt mũi mà ở lại Thanh Vân tông nữa à, đúng là dày như tường thành.”

Không thể nhịn được nữa, ta lao vào đánh nhau một trận, đêm đó liền thu dọn hành lý rời khỏi tông môn.

“Lão nương không thèm ở cái chỗ quỷ quái này đâu, đi mà giữ lấy cái môn phái rách rưới của ngươi!”

“Sư muội!”

Phía sau bỗng truyền đến tiếng gọi, quay đầu lại thì thấy Bạch Tửu Tửu đang chạy tới.

Nàng nhét vào tay ta một chiếc bình ngọc, rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thốt nên lời.

Ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu tạm biệt rồi lập tức lên đường tìm Phó Du.

Trong nguyên tác, sau khi rời khỏi Thanh Vân tông, Phó Du đi đâu nhỉ?

Hình như là vì không nỡ xa sư tỷ, hắn liền ẩn mình trong một hang núi gần đó.

Ta thấy hơi chua chát trong lòng.

Heh, đúng là si tình.

Lăn lộn suốt mấy ngày trong núi, chẳng hề thấy bóng dáng Phó Du đâu, ta thất vọng ngồi thừ bên tảng đá cạnh bờ suối, ngẩn ngơ xuất thần.

“Ngươi ngồi đây làm gì thế? Còn Bạch cô nương đâu rồi?” – Bạch Dao chẳng biết từ đâu xuất hiện, tay còn xách theo hai con cá, trong mắt lấp lánh ý cười.

Ta mặt lạnh như tiền: “Tìm người.”

Vừa dứt lời, bụng ta lại bất hợp tác mà kêu “ùng ục”.

Bạch Dao cười ranh mãnh, lắc lắc con cá trên tay: “Ăn không?”

Chúng ta nhóm lửa ngồi nướng cá, hắn vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi han về nữ chính.

Nghe nói nàng sắp thành thân, vẻ mặt hắn tối sầm lại, lặng lẽ đứng lên đi vào khu rừng nhỏ gần đó.

Ta dựa vào thân cây, thử an ủi: “Này hồ ly huynh, ngươi không thể cứ treo cổ trên một cái cây mãi được. Thiên hạ còn bao nhiêu cô nương tốt hơn đang chờ kìa. Ngươi chỉ cần thích nhiều người hơn, phiền não sẽ chẳng kịp đuổi theo ngươi đâu.”

Bạch Dao đáp từ trong rừng vọng ra: “Ngươi thì biết gì? Đồ đa tình lăng nhăng.”

“Ta lăng nhăng hồi nào?” – Ta lẩm bẩm.

“Ngươi lại đi câu cá với người khác nữa rồi? Đây là tên thứ mấy?”

Phó Du đột nhiên xuất hiện từ đâu không hay, nhìn chằm chằm đống lửa bên kia, lông mày cau lại.

Ta giật nảy mình: “Ngươi xuất hiện lúc nào vậy? Mấy ngày nay đi đâu thế hả?”

Hắn không nói hai lời, kéo ta rời đi, đưa thẳng tới một quán ăn trong trấn.

“Khách quan muốn dùng gì? Quán có món đặc biệt: cá chua ngọt, tôm rim dầu...”

Nghe đến “cá”, sắc mặt Phó Du tối sầm, gắt gỏng cắt lời: “Không cá, mấy món còn lại lấy hết.”

Ta suýt cười bật ra tiếng, bắt đầu kể khổ. Nghe ta nói mấy ngày nay toàn tìm hắn, vẻ mặt hắn mới dịu đi đôi chút.

“Thương thế của ngươi sao rồi?”

Phó Du dịu dàng đáp: “Tốt rồi.”

Ta chau mày: “Các đại môn phái vẫn đang truy lùng ngươi, ngươi cứ nghênh ngang giữa phố thế này, chẳng sợ bị phát hiện sao?”

“Vậy dạo này ngươi ở đâu?”

Phó Du: “Hang núi.”

Quả nhiên là như vậy…

Trấn quá nhiều người, không tiện ẩn náu, ta thuê một tiểu viện yên tĩnh trong ngõ nhỏ.

“Vài ngày tới ngươi đừng ra ngoài. Cần gì thì bảo ta mua.”

Phó Du: “Được.”

Ta lại hỏi: “Ngươi không còn đau nữa chứ?”

Phó Du: “Vẫn còn.”

Ta lấy bình ngọc Bạch Tửu Tửu đưa, ném vào lòng hắn: “Sư tỷ cho đấy, bôi cái này đi.”

Trong mắt hắn ánh lên tia dịu dàng, môi đỏ hồng, cả người giống như một chú cún nhỏ ngoan ngoãn chờ được dỗ dành.

Tóc đen xõa xuống, làn da dưới ánh nến càng thêm trắng mịn, lông mi dài đổ bóng trên gương mặt tinh xảo khiến ta không nỡ dời mắt.

Ừm, ta phải thừa nhận một phần lý do ta thích hắn là vì hắn… quá đẹp trai.

Ta đỏ mặt bôi thuốc cho hắn, nuốt nước bọt vì cái nhan sắc này.

Ánh mắt Phó Du khẽ cười: “Đẹp không?”

Ta im thin thít.

Hắn chẳng hề bận tâm, còn nói như đinh đóng cột: “Là của ngươi rồi đấy.”

Rồi đột nhiên cúi người, in một nụ hôn lên trán ta.

Ta lập tức hoàn hồn, đỏ mặt bỏ chạy như điên.

18

Ta siết chặt tay Phó Du, sợ hắn lại biến mất khỏi tầm mắt mình.

Trời mưa như trút nước, chúng ta lặng lẽ rời khỏi trấn, tìm một ngôi miếu hoang để trú mưa.

Đêm đến, ta và Phó Du ngồi sưởi ấm bên đống lửa.

"Hầu bao này nàng cầm lấy, sáng mai rời khỏi đây đi, tìm một nơi núi non hữu tình mà an ổn sống, đừng theo ta nữa."

Hắn nhét vào tay ta một túi tiền, lại nói: "Chờ ta một thời gian, ta sẽ đến tìm nàng."

"Thời gian là bao lâu? Một tháng? Ba tháng? Hay nửa năm?"

Phó Du không nói.

"Ngươi cũng biết ta không có kiên nhẫn, nếu ngươi không đến, ta chẳng lẽ phải chờ cả đời? Biết đâu lúc đó ta tìm được một người giàu có rồi gả cho người ta mất rồi." Ta cố ý nói.

Ánh mắt Phó Du trầm xuống, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ bình thản.

"Không sao." Gương mặt tái nhợt của hắn nở nụ cười mang vài phần tà khí, "Nàng thích ai, ta sẽ giết người đó là được."

Ta rùng mình một cái: "...Vậy thì ta không đi gieo họa cho người ta nữa."

Hắn khẽ cười cưng chiều.

"Tiền mang về đi. Ta không đi." Ta kiên quyết, "Chiều nay còn nói không cho ta rời khỏi tầm mắt ngươi, giờ lại lật lọng à?"

Phó Du mím môi không đáp, một lúc sau mới nói: "A Sở, người không phải ta giết."

"Chưởng môn Xích Dương tông không phải."

"Đệ tử Thanh Vân tông lại càng không phải."

Ta thêm củi vào lửa: "Ta biết chứ."

Ngươi chẳng qua là kẻ thế thân chịu tội thay.

"Vì sao nàng tin ta như vậy?" Phó Du sững người, đôi mắt dưới ánh lửa sáng rực, "Không sợ ta lừa nàng sao?"

"Sợ gì chứ?" Ta hỏi ngược lại.

Giọng Phó Du trầm xuống: "Sư tỷ là người đầu tiên đối xử tốt với ta, nhưng giờ cũng xem ta như mãnh thú. Ta sợ nàng cũng sẽ như người khác, cho rằng ta là yêu ma tội ác tày trời."

"Không đâu."

Ta ôm lấy hắn, bỗng thấy may mắn vì giờ phút này mình có thể ở bên hắn.

Dù sao trong nguyên tác, Phó Du là kẻ cô độc, không người quan tâm, khiến bao độc giả đau lòng.

Nghĩ đến đây, ta không nhịn được hôn hắn một cái.

Phó Du khẽ động mắt, đôi môi lạnh lẽo mềm mại lại lần nữa chạm lên.

Ngoài miếu mưa gió gào thét, cửa sổ rách nát phát ra tiếng xột xoạt.

Ta bị Phó Du ôm chặt, môi lưỡi giao triền.

Thường ngày hắn luôn giả vờ yếu đuối, dính lấy ta không buông, nhưng lần này lại sớm buông ra, thần sắc có chút nhẫn nhịn đau đớn, khóe mắt đỏ ửng.

"Chớ ở đây." Phó Du thấp giọng nói, "Bẩn."

Ta mới nhận ra áo xống mình đã xộc xệch, da thịt lộ ra ngoài không khí, nổi hết da gà.

"Ngươi nằm mơ đẹp nhỉ!"

Ta tức giận, trong lòng thầm rủa: đúng là hại người vì sắc.

Phó Du cười khẽ, trong mắt lộ rõ vẻ vui vẻ.

Hôm sau, Phó Du sắp xếp cho ta nghỉ ở một quán trọ, nói rằng phải rời đi vài ngày để làm việc.

"Yên tâm chờ ta quay lại." Hắn cười.

Suốt mấy ngày, ta vắt óc suy nghĩ cũng chẳng đoán nổi hắn đi đâu.

Tới ngày thứ tư, Phó Du mới chậm rãi trở về.

"Ngươi đến muộn rồi." Ta giận dỗi oán trách.

Phó Du có vẻ rất thích bộ dạng giận hờn của ta, khóe môi cong lên, khẽ nói: "Xin lỗi, đừng giận nữa mà."

Hắn đưa ta tới Ma vực.

Ta kinh hãi: "Ngươi tới đây làm gì? Muốn chết sao?"

Phó Du nắm tay ta, dịu dàng trấn an: "Đừng lo."

Trên đường, các ma tộc đệ tử đều cung kính, thậm chí mang theo chút kiêng dè khi đối mặt với hắn.

Ta càng thêm tò mò, rốt cuộc Phó Du đã làm gì mà ngay cả Ma chủ cũng tha cho hắn?

Khi đến đại điện, hàng loạt đại thần áo đen quỳ xuống, đồng thanh: "Cung nghênh Ma chủ!"

Phó Du chẳng thèm liếc lấy một cái, vẫn thản nhiên nắm tay ta đi thẳng qua.

Vào đến hậu điện, hắn mới kể hết đầu đuôi.

Thì ra ba ngày nay, Phó Du xông vào Ma vực, giết chết Ma chủ đương nhiệm rồi tự mình lên ngôi.

Tuy Ma tộc trọng cường giả, nhưng chuyện này cũng quá liều lĩnh rồi.

"Ngươi giết Ma chủ, bọn họ không căm hận ngươi đã là tốt lắm, làm gì chịu nghe lệnh ngươi?"

Phó Du mỉm cười: "Bởi vì ta là Thiên ma."

Ta sững sờ.

Ma chủ cũ là Chân ma, dù rất mạnh nhưng so với Thiên ma thì vẫn còn kém xa.

Thiên ma mấy trăm năm mới xuất hiện một lần, chẳng trách ai cũng e sợ Phó Du.

Ngẫm lại từ sau khi hắn thức tỉnh ma mạch, tiến bộ thần tốc, thực lực kinh người.

Ta bắt đầu hoài nghi, liệu có phải hắn cố tình giả bị thương trước mặt ta?

Diệt cả huyết tông không sứt mẻ sợi tóc, vậy mà dưới chân núi Phượng Hoàng lại bị thương?

Phó Du đứng dậy: "Từ nay nàng cứ an tâm ở lại đây… chuẩn bị đại hôn."

Ta bật dậy: "Gì cơ?"

Đôi mắt đen của Phó Du lấp lánh, giọng nói nhỏ đến mức khó nghe: "Nàng không muốn gả cho ta à? Muốn nuốt lời sao?"

"Hay là con hồ ly kia nhân lúc ta không có mặt lại bám lấy nàng?" Hắn nheo mắt đầy nguy hiểm.

Ta: "Ngươi đừng tưởng tượng linh tinh, ta có nói không gả đâu."

Phó Du vui mừng, khẽ cong môi cười.

Tin tức Ma chủ sắp thành thân truyền khắp Ma vực chỉ trong một ngày.

Phó Du làm việc cực kỳ mau lẹ, chưa đến ba ngày, ta đã bị hắn “dắt mũi” đội khăn voan đỏ bước vào động phòng.

Hắn vén khăn cho ta, ánh mắt mê luyến, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ dưới ánh hỷ phục.

Màn trướng buông xuống, che khuất cả căn phòng xuân sắc. Ta mệt mỏi đẩy Phó Du ra.

Hắn mắt mơ hồ như phủ sương, còn mang chút ấm ức, dụ dỗ: "Thêm một lần nữa thôi mà."

"Không được, ta muốn ngủ."

Phó Du thất vọng cúi đầu, khẽ cắn môi ta một cái rồi ôm lấy ta vào lòng.

Ý thức dần mơ hồ, ta lờ mờ nghe hắn khẽ nói bên tai:

"Từ giờ đã là phu thê rồi, nàng không được thay lòng đổi dạ, càng không được bỏ ta đi thích người khác…"