Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi người xung quanh đều cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng.

Bạn cùng phòng kéo tôi sang một bên, thì thầm: “Cậu thật sự tặng cô ta cái Chanel hả?”

Tôi mỉm cười: “Hàng fake.”

Cô ấy thở dài: “Bữa tiệc sinh nhật hôm nay chẳng ai thật lòng đến mừng đâu, toàn đến để xem kịch thôi.”

Còn gì hợp hơn chứ, drama học đường hiện đại với nữ chính là Mạc Nhược Nhược, nam chính ẩn danh là Tống Hiểu Minh.

Dù ai cũng cố tỏ ra lịch sự khi xem kịch, Tống Hiểu Minh vẫn cảm nhận sự khác lạ trong ánh mắt mọi người.

Anh ta tiến lại gần tôi: “Em thấy có nhiều cô gái nhìn anh không?”

May là tôi đã chuẩn bị, cười đáp: “Ai bảo đẹp trai quá làm gì.”

Tống Hiểu Minh, vốn rất tự tin vào sức hút, kể cũng đúng — một bên là tôi, bạn gái nhà giàu để anh ta tha hồ “hút máu”, một bên là hoa khôi sẵn sàng chịu chấp nhận mối quan hệ bí mật vì anh ta, nên cảm thấy mình quá xuất sắc.

Anh ta rất hài lòng với lời khen, cười toe toét khoác vai tôi: “Bạn trai em đẹp trai thế này phải biết giữ đấy, không khéo bị cướp mất.”

Tôi thấy một nam sinh bên cạnh uống rượu giữa chừng, nghe vậy suýt phun ra hết.

“Sao thế?” Rượu suýt b.ắ.n trúng Tống Hiểu Minh, anh ta khó chịu lau áo.

“Xin lỗi, xin lỗi.” Nam sinh cố gắng nhịn cười rồi chạy vào nhà vệ sinh: “Tự nhiên thấy buồn nôn.”

Tống Hiểu Minh nhìn theo, không vui quay qua nói với tôi: “Anh nói em nghe, con trai bọn anh cũng ghen tỵ nhau lắm đấy.”

Đúng thật.

Con gái cả thiên hạ tranh giành được anh ấy, con trai cũng đông lòng ghen tỵ.

Trong đầu tôi bật ra vạn lời chế giễu, nhưng mặt vẫn mỉm cười dịu dàng: “Ai bảo thế chứ.”

Dỗ xong anh ta, tôi bước sang một bên, lặng lẽ mở điện thoại, phát hiện nhóm chat đã tràn ngập vài trăm tin nhắn.

“Xe tôi nhờ tài xế đã đến, đậu ngay trước nhà hàng.” – một cậu con nhà giàu nhắn.

“Phương Uyển, em họ cậu khi nào đến?” – trợ giảng hỏi.

“Cậu ấy đang đứng cửa rồi.” – bạn cùng phòng, Phương Uyển trả lời.

“OK! Hành động theo kế hoạch!”

Biểu cảm “ăn dưa” (xem kịch) phủ kín cả nhóm.

Cuối bữa tiệc, tôi kéo Tống Hiểu Minh đi trước.

Một lúc sau, khi Mạc Nhược Nhược cùng nhóm bạn rời nhà hàng, một chiếc Maserati suýt quệt trúng cô ta.

Từ xe bước xuống một chàng trai trẻ cao ráo tuấn tú, đẹp trai chẳng kém idol, liên tục xin lỗi và đề nghị đưa cô ta đi bệnh viện.

Thực tế Mạc Nhược Nhược chẳng hề hấn gì nhưng vẫn leo lên ghế phụ xe Maserati.

“Tiếc là cậu không thấy.” Phương Uyển kể lại, “Kiểu cô ta giả vờ yếu đuối nũng nịu khiến tụi tớ đứng xem suýt nôn.”

Tôi mỉm cười: “Đây mới chỉ là màn mở đầu tuyệt vời thôi.”

Tất nhiên, không phải ai cũng diễn giỏi như vậy.

Chẳng hạn như Phó Chủ tịch Hội sinh viên – người trực tiếp quản lý Tống Hiểu Minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khi danh sách cán bộ ưu tú được công bố giữa kỳ, Tống Hiểu Minh ngạc nhiên không thấy tên mình, liền tìm Phó Chủ tịch để hỏi.

Phó Chủ tịch, bạn cùng phòng của chị trợ giảng, vốn nổi tiếng nóng tính, thẳng thừng đáp:

“Cán bộ ưu tú cần phát triển toàn diện đức, trí, thể, mỹ, lao — cậu không xứng.”

Chị trợ giảng chứng kiến cảnh này, hốt hoảng nhắn tin cho tôi:

“Trời ơi, tôi không kịp ngăn lại cô ấy, không biết có bị tiết lộ không?”

“Đừng lo. Khi Tống Hiểu Minh rời đi, phản ứng thế nào?”

“Bực bội rõ ràng.”

“Thế thì ổn rồi.”

Tôi mỉm cười, tự tin.

Quả nhiên, khi đi ăn với tôi, Tống Hiểu Minh nhắc ngay đến Phó Chủ tịch đầu tiên:

“Cô ta đánh đòn trả thù rõ ràng.”

Anh ta nghiến răng, gắp thức ăn như đang xiên vào bát.

“Năm ngoái cô ta theo đuổi anh dai dẳng, anh từ chối nên giờ hận anh tận xương.

Mà Yên Yên, em thân với Chủ tịch đúng không?

Em thử nói giúp anh một tiếng, nói cô ấy công tư bất phân.

Dù gì danh hiệu cán bộ ưu tú cũng có điểm cộng tổng kết, anh cũng vì em mà đắc tội với cô ta…”

“Yên Yên? Yên Yên?”

Tôi đang suy nghĩ bị tiếng gọi giật lại, liền vẻ mặt phẫn nộ:

“Không thành vấn đề!”

Hôm qua, ông chủ quán ăn tôi hay đến lén nói:

“Mỗi lần cô thanh toán xong, cậu kia lại quay lại xin hóa đơn.”

Lúc đó tôi chưa hiểu nhưng khi nghe Tống Hiểu Minh nhắc đến Hội sinh viên, mọi việc dần sáng tỏ.

Dù mảng của Mạc Nhược Nhược chưa tới hồi cao trào, nhưng bên phía Tống Hiểu Minh tôi có thể ra tay trước.

Tôi gọi điện cho Chủ tịch Hội sinh viên, bạn cùng lớp, thân thiết với tôi.

Nghe xong, cô ấy bật cười: “Hiểu rồi.”

Ngày hôm sau, trong cuộc họp toàn thể Hội sinh viên, Chủ tịch công bố gần đây phát hiện một số cán bộ biển thủ, tư túi tiền quỹ, sẽ xử lý nghiêm minh.

Tống Hiểu Minh mặt tái nhợt, chạy đến trước ký túc xá tôi, túm lấy tôi hỏi:

“Em nói gì với Chủ tịch thế?”

Tôi chớp mắt vô tội:

“Em chỉ bảo chị ấy điều tra kỹ Phó Chủ tịch.

Anh xem, cô ấy loại anh khỏi danh sách vì bị anh từ chối, người thế chắc chắn còn làm chuyện không sạch sẽ, phải điều tra rõ.”