Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ta khóc lóc thảm thiết tại tòa, cầu xin cho cô ta một cơ hội hối cải và chuộc tội.

Nhưng tất cả đã quá muộn.

Điều chờ đợi cô ta chỉ có bản án tò chung thân dài đằng đẵng của quãng đời còn lại, và một thế giới mãi mãi không có Cố Hoài Chước.

Sau khi Ôn Sóc Mặc được điều trị, cũng đã hồi phục tốt hơn.

Nhưng việc bị gi//am cầ//m kéo dài và bị vật nặng đá//nh vào người, khiến hắn mất khả năng đi lại, trở thành người liệt nửa người.

Ngoài việc ăn uống, ngay cả khả năng tự chăm sóc cơ bản nhất cũng không còn.

Ban đầu hắn ở nhờ nhà chị gái.

Nhưng dưới sự đ//ánh đ//ập hàng ngày của anh rể, và ánh mắt kh//inh miệt của chị gái, khiến hắn không thể chịu đựng nổi.

Cuối cùng, trong một ngày, hắn dùng miệng, tự buộc một sợi dây.

T*ự s*á*t.

Nghe chuyện này, mọi người còn có chút xót xa.

Hắn vốn có tương lai rộng mở, nhưng lại muốn một bước lên trời.

Kết quả nhận được cũng chỉ là tự làm tự chịu.

Sau khi nhận được tin tức về bản án, lòng anh cũng không có nhiều xáo động.

Những chuyện thị phi ở Tô Thành đã không còn liên quan đến anh nữa.

Mọi chuyện quá khứ dường như chỉ là một giấc mơ, theo gió cuốn đi.

Nhìn người con gái nhỏ bé đáng yêu trong lòng.

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nhẹ, bất giác ôm chặt lấy cô.

Khi Mạnh Vãn Ninh tỉnh dậy.

Nhìn thấy Cố Hoài Chước ở bên cạnh, cảm thấy như mình đang mơ, cô nũng nịu chui vào lòng anh.

Ôm chặt lấy anh.

Như thể sợ anh sẽ đi mất.

Cố Hoài Chước không nhịn được mà dùng tay gõ nhẹ vào trán cô: “Đừng ôm nữa, không chạy được đâu.”

Mạnh Vãn Ninh không thèm nghe, cả người như một chú mèo con: “Em đã đợi anh suốt hai mươi năm rồi đấy.”

“Em không buông tay đâu.”

“Anh chính là món quà lớn nhất mà ông trời ban cho em.”

Cố Hoài Chước không nhịn được cười, ánh mắt lại một lần nữa tràn đầy sự dịu dàng.

Mạnh Vãn Ninh biết Tô Thành có quá nhiều ký ức không vui.

Vì vậy, họ quyết định cùng nhau định cư ở nước ngoài.

Trở về Tô Thành, Cố Hoài Chước bận rộn chuyển giao tài sản và cổ phần.

Mạnh Vãn Ninh đến nhà tò gặp Tống Minh Châu lần cuối.

Có lẽ cô cũng không muốn đến.

Nhưng ngày hôm đó trở về, mẹ của Tống Minh Châu quỳ trước cửa biệt thự.

Chỉ mong Cố Hoài Chước, viết thư xin giảm án, để Tống Minh Châu được giảm án.

Mạnh Vãn Ninh không muốn làm khó Cố Hoài Chước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chỉ nói với mẹ Tống Minh Châu, cô có thể thay Cố Hoài Chước đến gặp Tống Minh Châu một lần.

Để cô ta ở trong đó cải tạo tốt, có lẽ có thể từ ch//ung thân giảm xuống có thời hạn.

Cũng để quãng đời còn lại của bà ấy có một chút an ủi.

Khi nhìn thấy Tống Minh Châu, cô ta đã hoàn toàn không còn phong thái của Cố phu nhân nữa.

Người đã gầy rộc như da bọc xương, nhìn thấy Mạnh Vãn Ninh, cô ta có chút kích động nói: “Cô đến để cười nhạo tôi à?”

Trong mắt Mạnh Vãn Ninh chỉ có sự thương hại.

“Cô nhận được kết cục này là do chính cô tự làm tự chịu, không đáng để tôi cười nhạo cô.”

Mạnh Vãn Ninh không muốn nhìn dáng vẻ mê muội không tỉnh của cô ta.

Chỉ đặt chiếc khăn quàng cổ trong tay xuống trước mặt cô ta: “Cái này mẹ cô nhờ tôi mang đến, bà ấy đã q//uỳ trước biệt thự rất lâu, chỉ vì cô là đứa con gái duy nhất của bà ấy.”

“Cô tự mình ở trong tò suy ngẫm lại đi.”

“Cuộc đời còn lại sau này nên sống thế nào là lựa chọn của riêng cô.”

Tống Minh Châu nhìn chiếc khăn quàng cổ được đan từng mũi, cuối cùng không kìm được mà khóc nức nở.

Mạnh Vãn Ninh không ở lại nữa.

Khi cô lái xe trở về biệt thự, Cố Hoài Chước đã xử lý xong mọi việc.

Nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của anh.

Như lần đầu gặp anh năm cô lên năm tuổi.

Cô lao vào vòng tay anh.

Mạnh Vãn Ninh mua căn biệt thự có cảnh đẹp nhất, tặng cho Cố Hoài Chước.

Tại đó họ có thể nhìn thấy bình minh trên biển.

Cũng có thể nhìn thấy cảnh đêm của thành phố.

Cô sẽ cùng anh đến sông băng Bắc Cực.

Cũng sẽ cùng anh đến thảo nguyên sa mạc.

Đi xem núi tuyết vàng rực dưới ánh mặt trời, cũng sẽ cùng nhau đến vùng đất bí ẩn Khả Khả Tây Lý.

Xuyên qua vùng đất không người chỉ có hai người họ.

Mạnh Vãn Ninh cùng Cố Hoài Chước đi đến mọi nơi, ngắm nhìn mọi cảnh đẹp.

Ba năm sau, Cố Hoài Chước tại buổi trình diễn thời trang nơi họ lần đầu gặp lại nhau.

Bên trong bày đầy hoa tường vi làm bằng pha lê, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu của họ.

Cố Hoài Chước quỳ một gối xuống, lấy ra chiếc nhẫn thành kính đeo vào tay Mạnh Vãn Ninh.

“Mạnh Vãn Ninh, em có đồng ý làm vợ anh không?”

Mạnh Vãn Ninh xúc động lao vào vòng tay anh, khóc trong hạnh phúc: “Em đồng ý!”.

Họ hôn nhau dưới hoàng hôn.

Sau này ba bữa bốn mùa, hai người…

Sớm tối bên nhau.

—HẾT—

Em xin cảm ơn quý độc giả ạ! 😘😘😘