"Wow, Giao Giao, nhà cậu là biệt thự thật à, sao trước giờ chưa từng nghe cậu nhắc tới vậy?"
Bạn thân khuê mật của chị dâu – Từ Giai Giai – vừa đi vòng quanh biệt thự vừa tấm tắc khen ngợi.
"Còn rượu này, tớ nghe nói là tiền cũng khó mà mua được đấy, nhà cậu lại có cả một kho, cho tớ một chai nhé~"
Từ Giai Giai vừa bước vào hầm rượu đã nhìn hàng dài chai rượu mà chảy cả nước miếng.
Chị dâu cũng phấn khích đến mức suýt hét lên, dù đây là lần đầu tiên cô ta thấy loại rượu đắt đỏ thế này, nhưng vẫn giả vờ điềm đạm.
"Cậu muốn thì cứ lấy đi, nhà tớ còn nhiều lắm."
Cô ta vờ như định mở tủ rượu, nhưng kéo mãi vẫn không ra, mặt ngày càng khó coi vì tức.
Tôi dựa lưng vào cửa, chỉ về một góc cửa tủ, mỉm cười nhìn chị dâu.
"Chị dâu à, tủ rượu nhà em dùng khóa vân tay đấy."
Chị dâu tức giận đến mức muốn phát điên.
"Tủ rượu là do chồng tôi quản lý, tôi không biết cũng là bình thường thôi!"
Nghe vậy, tôi nhướng mày nhìn chị dâu.
Chị dâu hùng hồn nói: "Thế nào? Tôi vì nhà các người mà mang thai sáu đứa, giờ chỉ muốn lấy vài chai rượu cũng không được? Mau mở ra cho tôi!"
"Chị dâu chị nói rồi đấy là do anh trai em quản lý, em cũng không mở được đâu."
Tôi khoát tay, cười nhạt.
Từ Giai Giai nhìn hai chúng tôi đầy nghi ngờ, nhưng vẫn cố tỏ ra rộng lượng, liếc nhìn tủ rượu rồi nói:
"Không sao, Giao Giao, tớ chỉ xem thôi, đâu có nói là muốn lấy."
Nói rồi cô ta chuyển đề tài, "Cậu thật sự mang thai sáu đứa à? Thai nhiều như vậy có khi nên giảm bớt một ít chứ? Mang đa thai nguy hiểm lắm."
Tôi gật đầu, không ngờ bên cạnh chị dâu vẫn còn người có chút đầu óc.
"Đến bệnh viện làm gì, tôi là thần nữ giáng thế, con mà người khác cầu còn chẳng được, tôi mà lại đi giảm thai ở bệnh viện à? Không phải cậu cũng đang ghen tị với tôi đấy chứ?"
Chị dâu tức tối nhìn chằm chằm Từ Giai Giai.
Từ Giai Giai thấy không ổn, vội vàng đặt chai rượu xuống.
"Sao có thể thế được, Giao Giao, cậu là thần nữ thì cậu nói gì cũng đúng."
Cô ta ngước mắt lên, thấy chị dâu vẫn còn giận, liền tháo chiếc vòng tay bằng vàng xuống đeo cho chị dâu.
"Ai da, cậu làm gì vậy, tớ đâu có thực sự giận đâu mà."
Niềm vui lập tức thay thế cơn giận của chị dâu, cô ta mân mê chiếc vòng vàng, cười toe toét.
Tôi nhìn chiếc vòng ấy chỉ cười nhạt, không vạch trần.
Chuông cửa đột nhiên vang lên, cắt đứt cuộc nói chuyện.
Chị dâu ra mở cửa, là bảo mẫu đến.
"Cô là người cần thuê bảo mẫu đúng không?"
Chị dâu nhìn bảo mẫu từ trên xuống dưới, nhíu mày.
"Giang Yên, cô tìm kiểu gì mà ra được cái loại bảo mẫu như vậy? Ăn mặc chẳng khác nào bà chủ đến ứng tuyển!"
"Chị ơi, em chỉ muốn tạo ấn tượng tốt ngay ngày đầu tiên làm việc thôi mà."
Bảo mẫu Lâm Ức Tuyết nắm lấy vạt áo, vai run nhẹ, đôi mắt lanh lợi đảo khắp căn biệt thự.
"Ra vẻ ngây thơ cái gì, Giang Yên, cô mau tìm người khác đi, tôi thấy chướng mắt con nhỏ này."
"Nhưng chị dâu à, em đã trả trước ba tháng tiền lương rồi, sáu trăm nghìn đấy. Cô ấy là bảo mẫu giỏi nhất khu vực này."
"Cái gì? Đắt như vậy? Con hồ ly tinh kia mau trả tiền lại cho tôi!"
Chị dâu vừa ngạc nhiên vừa giận dữ, quay sang trừng mắt với Lâm Ức Tuyết.
Lâm Ức Tuyết cắn môi, nước mắt lưng tròng.
"Chị à, xin chị đừng ăn nói hàm hồ, sáu trăm nghìn là tiền đặt cọc, trước khi cô ấy chuyển khoản tôi đã nói rõ là không hoàn trả rồi."
Chị dâu tức tối tát tôi một cái.
"Đồ phá của, tiền trong nhà là để cô tiêu xài linh tinh như thế sao? Mấy năm rồi cô còn chẳng có lấy một đứa con, tôi thấy cả đời này cô cũng không có phúc làm mẹ đâu. Khác tôi – thần nữ vừa tới là sáu đứa. Sau này tài sản trong nhà chắc chắn cũng là của con tôi hết."
Nói xong liền túm tóc Lâm Ức Tuyết.
"Giả vờ vừa thôi, cút khỏi nhà tôi!"
"Có chuyện gì vậy?!"
Anh trai tôi nghe tiếng cãi nhau liền đi ra từ trong phòng.
"Anh nhìn xem em gái anh thuê kiểu người thế nào làm bảo mẫu, còn trả trước tận sáu trăm nghìn, tưởng nhà mình có máy in tiền chắc?"
Anh tôi liếc nhìn, chỉ thấy đôi mắt long lanh ngấn lệ của Lâm Ức Tuyết, anh ta liếm môi, nói:
"Thôi được rồi, tiền đã trả rồi thì dùng tạm xem sao."
Chị dâu hừ lạnh một tiếng, quay đầu bỏ đi.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện