Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Chương 5

5.

Vương Thắng Kiệt cười rạng rỡ, mắt híp lại đến mức không còn nhìn thấy.

Khuôn mặt hơi ửng đỏ như người vùng cao nguyên.

Dù mặc quần áo bình thường, nhưng trông vẫn sạch sẽ gọn gàng.

Tôi liếc nhìn người đàn ông tên Vương Quốc Hoa đang đứng bên cạnh mình.

Quần áo trên người ông thì không thể gọi là sạch sẽ được.

Lôi thôi lếch thếch, đi trên đường chắc chắn sẽ bị người khác xa lánh.

Trong phòng có một chiếc xe đạp, có lẽ là tài sản quý giá nhất của ông.

Nơi này là tầng sáu, vậy mà ông cũng khệ nệ mang nó lên được.

Trên xe đạp treo một tấm bảng lớn như bảng quảng cáo, là ảnh và thông tin cá nhân của Vương Thắng Kiệt.

Trên đó kể lại hoàn cảnh mất tích của Vương Thắng Kiệt.

Hồi đó, trên trán cậu bé còn có một dấu chấm đỏ,

Hình như là kiểu trang điểm thịnh hành thời đó.

Trước năm ba tuổi,

Tôi tên là Vương Thắng Kiệt.

Sau ba tuổi,

Tôi tên là Lý Dũng.