Giang Hiên nhìn sang Thẩm Cận Bạch:
“Lão Thẩm, anh đang hot search rồi đấy, biết chưa? Còn ở đây chơi à?”
Tôi: “Lên hot search chẳng phải chuyện thường ngày của anh ta sao?”
Giang Hiên quăng điện thoại cho tôi.
“Có cả phần của cậu đó, xem đi.”
Bên cạnh mấy chữ “Thẩm Cận Bạch giấu người đẹp trong nhà” còn kèm chữ “nóng”, tim tôi lập tức giật thót, đưa ánh mắt kinh ngạc quét về phía anh ta:
“Thẩm Cận Bạch, anh giấu người trong nhà à? Khi nào vậy…”
Ngay giây sau, Thẩm Cận Bạch đã dùng ngón tay kẹp môi trên và môi dưới của tôi lại:
“Vừa nói rồi, tôi độc thân.”
Giang Hiên vỗ vai tôi: “Ôi dào, hai người đừng vội cãi nhau nữa, vấn đề bây giờ nghiêm trọng lắm!”
Hứa Diễm cũng nói: “Đúng đó, hay là hai người xem kỹ đi?”
Không xem thì thôi, vừa nhìn đã giật mình.
— Thì ra cuộc gọi vừa rồi là tiểu hoa đỉnh lưu Tống Triều Viên gọi từ một chương trình tạp kỹ đang livestream.
Tôi mở đoạn chương trình đang hot search.
Lúc đó là một trò chơi nhỏ, các nữ khách mời phải gọi cho một “người bạn nam” của mình, nói một câu “Em nhớ anh quá”, xem đối phương phản ứng thế nào.
Có một khách mời chợt nhắc:
“Có ai gọi cho Thẩm Cận Bạch chưa? Tôi khá muốn xem phản ứng của anh ấy ha ha ha.”
Câu này vừa nói xong.
Bình luận trực tiếp lập tức gọi tên Tống Triều Viên.
Cô ta làm bộ ngại ngùng: “Ai da, ai da, các người đoán trúng rồi, tôi đang định gọi cho anh ấy đây.”
Tiếp đó, cô ta bấm gọi cho Thẩm Cận Bạch.
Lúc này, số người trong phòng livestream lập tức tăng vọt đến đỉnh điểm.
Rồi mọi chuyện đi vào đúng tình huống tôi vừa trải qua ban nãy.
Chuông reo, Tống Triều Viên hồi hộp ôm ngực, đầy mong chờ thốt ra câu “Em nhớ anh” mà mọi người mong đợi.
Nhưng đầu bên kia lại vang lên giọng tôi, rồi xuất hiện nửa khuôn mặt tôi, nói anh ấy đang tắm.
Bình luận lập tức đổi hướng, toàn là dấu chấm hỏi:
“Ủa cái gì vậy???”
“Ê ê ê? Tôi không nghe nhầm chứ, có cô gái nói anh ấy đang tắm?”
Tiếp theo là giọng Thẩm Cận Bạch từ phòng tắm vọng ra bảo tôi lấy khăn tắm, khiến bình luận càng nổ tung.
“Xem tạp kỹ mà tự dưng có chị dâu?”
“Cái tên ‘Chi Chi’ này, đề nghị điều tra kỹ!”
“Hu hu hu, nam thần cấm dục mà lại giấu người đẹp trong nhà, quả nhiên showbiz toàn là nhân thiết giả hu hu hu.”
“Nói chứ, chị gái cầm điện thoại đi vào phòng tắm được không? Không phải là tôi muốn xem đâu, chỉ là ngứa mắt khi anh ta tắm mà không livestream thôi.”
Tốc độ bình luận nhanh đến mức tôi chẳng kịp đọc.
Tống Triều Viên vẫn cười, nhưng lập tức cúp máy, ý cười trong mắt biến mất: “Xin lỗi mọi người, hình như tôi bấm nhầm…”
Nhưng một nam khách mời bên cạnh lại ghé đầu qua, chắc chắn nói: “Đưa tôi xem nào. Đúng rồi mà, đây là WeChat của anh Cận Bạch.”
Sắc mặt Tống Triều Viên lập tức cứng lại: “Vậy chắc là em gái anh ấy…”
“Không phải đâu, anh Cận Bạch từng nói mình là con một mà.”
Bình luận lập tức hùa theo càn quét:
“Cô ấy chỉ là em gái tôi, em gái nói màu tím rất có hương vị…”
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện