Trên sân khấu, một lượt khách mời đã gọi xong.
Chỉ còn lại nam diễn viên mặt búp bê tên Cố Toàn.
Cậu ta nhận được chỉ thị từ tổ chương trình: “Tôi với anh Cận Bạch thân lắm, vừa nãy anh ấy bận tắm, chắc mọi người chưa xem đủ đâu, để tôi gọi một lần nữa, hề hề.”
Rất nhanh, điện thoại của Thẩm Cận Bạch bên cạnh tôi vang lên.
Vừa nối máy đã nghe giọng Cố Toàn ẻo lả: “Nhớ anh quá, anh ơi.”
Thẩm Cận Bạch “chậc” một tiếng: “Đừng giỡn, tôi biết cậu đang quay chương trình.”
“Thầy Thẩm, thầy Thẩm,” Tống Triều Viên bỗng chen vào, “là bọn em đây mà.”
Nhưng khi tôi bước vào khung hình, khóe môi đang cười của cô ta khẽ cứng lại.
Bên cạnh, Cố Toàn trố mắt:
“Ôi chà, anh Cận Bạch, đây là bạn gái anh hả?”
“Cô ấy là bạn thanh mai trúc mã cùng tôi lớn lên. Ống nước nhà tôi bị vỡ, tôi sang mượn phòng tắm của cô ấy.”
Sau đó, anh giải thích lý do mình có mặt ở nhà tôi, dĩ nhiên nhiều hơn là để nói rõ cho khán giả trước màn hình. Cố Toàn phối hợp: “Thảo nào, hóa ra hai người là thanh mai trúc mã.”
Tôi cầm điện thoại của mình lên, cho mọi người xem: “Xin lỗi, điện thoại hai chúng tôi giống hệt nhau, vừa nãy tôi tưởng là của mình nên không nhìn kỹ đã nghe máy.”
Cố Toàn nở nụ cười hóng hớt:
“Nhưng sao hai người lại dùng cùng một ốp điện thoại vậy? Dân mạng nói đây chẳng phải ốp đôi à, ha ha.”
Thẩm Cận Bạch: “Tôi thấy ốp điện thoại của cô ấy dễ thương, tiện thì bảo cô ấy mua cho tôi cái giống hệt.”
Tôi gật đầu: “Đúng thế, quan hệ của chúng tôi rất trong sáng.”
Nói xong, tôi nhìn sang anh.
Hai chúng tôi vốn không quen nói chuyện nghiêm túc trước mặt nhau, nên khi bốn mắt chạm nhau liền không nhịn được bật cười.
Thẩm Cận Bạch bóp má tôi:
“Tình huống đang nghiêm túc, ít nhiều cũng để tôi giữ chút thể diện chứ.”
Tôi vội nín lại: “Được, được.”
Nhớ lại hồi cấp 3, giáo viên chủ nhiệm bắt chúng tôi ghép đôi tham gia hoạt động ngâm thơ.
Ban đầu luyện tập rất ổn, nhưng khi lên bục tập trước lớp, giữa chừng chỉ cần nhìn nhau là cả hai đã không nhịn được bật cười.
Giống hệt bây giờ, càng đông người càng không nín nổi.
Bình luận trực tiếp đã đổi hướng từ lúc nào mà chúng tôi không để ý.
Toàn một màu chữ “Hai người có gì đó không đúng”.
“Không đúng, ánh mắt hai người không đúng.”
“Không đúng, chắc chắn có gì mờ ám.”
“Xin phép chen ngang, Thẩm Cận Bạch có phải đang thầm yêu cô ấy không, ánh mắt cưng chiều đó, cú bóp má đó, tôi thật sự khó mà không nghĩ xa aa!”
“Trời ơi, thanh mai trúc mã đúng là quá dễ ‘ship’, sao Thẩm Cận Bạch trước mặt cô ấy lại là bộ dạng này chứ, hu hu.”
“Hai người khỏi thanh minh, công khai luôn đi.”
“Gần đây tôi đang đọc tiểu thuyết thanh mai trúc mã, này chẳng phải có mặt để nhập vai rồi sao, hề hề.”
“Đánh!!! Tôi vẫn tưởng cậu ấy khờ chuyện tình cảm, hóa ra cây sắt đã sớm nở hoa rồi.”
Khi bình luận đang rẽ hướng, giọng Tống Triều Viên bỗng chen vào: “Đúng rồi, thầy Thẩm, dân mạng hỏi nếu vừa rồi anh không biết ai gọi mà nhận video của em, anh có đỏ mặt không?”
Bình luận ngay lập tức bối rối.
“Ai hỏi? Dân mạng hỏi thật à?”
“Cô muốn hỏi thì hỏi, đừng lấy dân mạng làm bia.”
“Không.” Thẩm Cận Bạch đáp thản nhiên, “Tôi thường không nhận video đột ngột từ người không quen, hơn nữa đây là WeChat công việc của tôi, hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn.”
Câu nói ngắn gọn nhưng hàm ý lại vô cùng lớn.
“Ha ha ha ha, Tống Triều Viên cô chắc chắn không phải đang trợ công chứ?”
“Hóa ra Thẩm Cận Bạch và Tống Triều Viên chẳng thân thiết gì? Tôi còn tưởng họ hay liên lạc riêng.”
“Tôi cạn lời luôn, trước đây Thẩm Cận Bạch phỏng vấn còn nói sẽ không tìm bạn gái trong giới, fan phim chẳng nghe lọt tai, cứ khăng khăng bảo Tống Triều Viên là ngoại lệ, giờ thì vả mặt rồi nhé.”
“Nói thật, mỗi lần Tống Triều Viên làm mấy trò câu view thế này là tôi mất sạch thiện cảm.”
“Trời ơi, Thẩm Cận Bạch chưa bao giờ dùng cách rõ ràng thế để thanh minh, lần này anh ấy thật sự sốt ruột rồi, đâu phải sợ khán giả hiểu nhầm, rõ ràng là sợ cô thanh mai hiểu nhầm mà hu hu.”
“Tôi xin luôn, mấy CP giả gượng ép trong showbiz làm sao so được với CP thanh mai trúc mã thật này.”
Tôi nhìn những dòng bình luận đang lướt đi vun vút.
Không xem thì thôi, vừa nhìn đã hết hồn.
“Không phải đâu, mọi người đừng nói bừa, ánh mắt của Thẩm Cận Bạch các người không biết à, ngay cả nhìn chó anh ta cũng sâu tình.”
Bình luận lại đồng loạt: “Không tin.”
Tôi: “Không tin thì hỏi anh ấy, trong điện thoại anh ấy toàn ảnh xấu của tôi.”
Thẩm Cận Bạch: “Ừ, lưu mấy GB lận.”
Nhưng bình luận vẫn không xi nhê:
“Lưu mấy GB ảnh của cô mà không nỡ xóa, không phải tình yêu thì là gì!”
“Tôi mặc kệ, dù là ai nói gì thì hai người cũng có gian tình.”
Tôi vỗ vai Thẩm Cận Bạch: “Anh mau quản fan của mình đi, cái gì cũng ‘ship’ chỉ tổ hại họ thôi.”
Thẩm Cận Bạch khẽ cười, nhìn tôi: “Vậy à, chẳng phải nói ‘ship’ gì cũng tốt cho cân bằng dinh dưỡng sao?”
“???”
Giờ phút này mà anh vẫn đùa được à.
Tôi lén đấm anh dưới gầm bàn, lại bị anh một tay bắt được, không buông ra.
Cảm giác tê dại nơi đầu ngón tay hóa thành hơi nóng lan lên tận vành tai.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện