Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô nghĩ tại sao năm đó tôi lại chia tay anh ta?
Tôi quá hiểu anh ta rồi.
Anh ta thích tôi nhưng cũng chưa từng từ chối thiện ý của những cô gái khác.
Anh ta tận hưởng cảm giác được mọi người vây quanh.
Cô nghĩ là tôi đã phá hoại tình cảm của hai người, nhưng thực ra, ngay trước khi tôi quay về, anh ta đã tìm kiếm vô số người thay thế rồi.
Là cô quá ngốc, quá tin anh ta, mà chưa từng phát hiện ra."
Trầm Nguyệt không nói suông.
Cô ta mang đến một xấp ảnh.
Những cô gái trong ảnh đủ hình đủ vẻ nhưng ngũ quan lại rất giống tôi.
Không, phải nói là rất giống cô ta.
Tim tôi đau như bị xé toạc.
Những sự phản bội mười năm sau đó, khi được kể ra từ miệng người khác, tôi chỉ thấy bi thương.
Không có chuyện gì có thể đồng cảm sâu sắc được, ngay cả là chính mình của mười năm sau.
Tôi chưa từng trải qua, không thể hoàn toàn thấu hiểu nỗi đau của cô ấy.
Nhưng bây giờ, không chỉ là sự thật của mười năm sau nữa rồi.
Nó thậm chí còn khiến tình yêu của tôi trở thành một trò cười.
Tôi cứ nghĩ rằng, chuyện mười năm sau này là một cuộc ngược luyến tình sâu không địch nổi năm tháng.
Nhưng không ngờ, bản thân tôi chỉ là một người thay thế: "Sao cô lại muốn nói với tôi những điều này?"
Cô ta có tỏ ra thiện ý đến mấy, cũng phải có mục đích riêng của mình: "Để cô ly hôn với anh ta. Tôi muốn gả cho anh ta."
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
"Anh ta ra nông nỗi này, cô còn muốn gả cho anh ta ư?"
Ánh mắt tôi di chuyển đến bụng dưới của cô ta, dường như tôi hiểu ra rồi: "Vì đứa bé ư?"
"Không." Cô ta bình tĩnh lắc đầu.
"Đứa bé chỉ là thủ đoạn. Anh ta là người đàn ông có điều kiện kinh tế tốt nhất mà tôi có thể với tới được."
Tôi không dám tin.
"Không phải ai cũng như cô, chỉ cần tình yêu."
Cô ta học đại học ở nước ngoài, cũng từng có người yêu.
Sau này, khi ly hôn mới về nước.
Không biết đã trải qua những gì, vừa trở nên lý trí, tỉnh táo, lại khoác lên mình vẻ ngoài dịu dàng, trầm tĩnh: "Cô không cần lo lắng về động cơ của tôi.
Tôi đã nghĩ cô chủ động ly hôn sẽ giảm bớt cảm giác tội lỗi cho tôi.
Dù cô có nghĩ tôi muốn giả vờ thanh cao cũng được.
Thẩm Tư Trạch không xứng với cô, anh ta nên bị trói chặt với người như tôi."
Cô ta thật là một người kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trong lời nói của cô ta tràn đầy sự chán ghét dành cho chính mình.
Một lúc lâu sau, tôi mới hoàn hồn.
Trước khi cô ta đứng dậy rời đi, đã nói một câu cuối cùng: "Giữa hai người là định mệnh không thể đi đến cuối cùng.
Vì cô quá yêu anh ta.
Có tình yêu, ắt có nghi ngờ, ghen tuông.
Tôi không yêu anh ta nên tôi sẽ có dáng vẻ tốt đẹp nhất trong tưởng tượng của anh ta.
Cách tốt nhất để kiểm soát một người đàn ông, chính là khiến anh ta nghĩ cô yêu anh ta, toàn tâm toàn ý, không thể thiếu anh ta.
Nhưng đừng thật sự yêu anh ta."
Cảm xúc của tôi đã bình tĩnh lại: "Cô không sợ tôi nghe lời cô, cũng vứt bỏ tình yêu mà chỉ vì tiền, giữ anh ta lại sao?"
Cô ta khẽ cười: "Cô sẽ không đâu.
Người như cô, dù không yêu nữa, cũng sẽ giữ vững tôn nghiêm.
Bán tình yêu theo cân lạng, cô không làm được đâu."
Khi cô ta nói câu này, ánh mắt sâu lắng.
Cứ như đang xuyên qua tôi, nhìn thấy một người nào đó khác.
Có lẽ là chính cô ta trong quá khứ.
Tối đó, tôi từ chối yêu cầu gặp mặt của Thẩm Tư Trạch.
Một mình cuộn tròn trong ghế, ôm lấy bản thân, sắp xếp lại suy nghĩ.
Những lời Trầm Nguyệt nói khiến tôi nhớ lại rất nhiều những chi tiết nhỏ nhặt từng bị bỏ qua trước đây.
Lần đầu tiên Thẩm Tư Trạch gặp tôi, anh ta đã tỏ ra rất nhiệt tình.
Linlin
Tôi cứ nghĩ là tình yêu sét đánh, bây giờ nghĩ lại, hóa ra chỉ là nhớ nhung người khác.
Anh ta thích mua thạch cho tôi nhưng tôi lại không thích ăn đồ ngọt.
Anh ta thích tôi để tóc dài nên tôi chưa bao giờ cắt ngắn.
Một năm nọ, chúng tôi tham gia đám cưới của bạn học cấp ba của anh ta, người bên cạnh bắt chuyện với tôi: "Cậu với cô gì đó giống nhau thật đấy. Đôi mắt rất giống luôn."
Còn kéo người bên cạnh kiếm sự đồng tình: "Cậu xem đi, có giống không?"
Khi đó, tôi còn tự trêu mình là mặt đại trà, giống người khác cũng không có gì lạ.
Bây giờ nghĩ lại, cái tên xuất hiện trong miệng người khác đó, hình như chính là Trầm Nguyệt.
Thẩm Tư Trạch gọi điện đến.
Từ khi đồng ý làm lại từ đầu với anh ta, đây là lần đầu tiên tôi từ chối gặp mặt.
Có lẽ anh ta đã cảm nhận được điều gì đó: "Tiểu Ninh, một ngày không gặp mà anh đã nhớ em lắm rồi."
Anh ta nũng nịu với giọng điệu mềm mại.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ rất vui khi được dỗ dành.
Nhưng giờ phút này, nó chỉ khiến tôi càng thêm đau lòng.
Tôi cố gắng kìm nén không khóc, giọng khàn đặc hỏi anh ta: "Thẩm Tư Trạch, anh có giấu em chuyện gì không?"