Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1

Nô tỳ đưa cơm ở ngoại viện phát hiện ra ta.

Lúc đó, đã là ngày thứ hai sau tân hôn của Thẩm Ngạn.

 “Lục thiếu phu nhân, dù trong lòng người có không vui, cũng không thể tuyệt thực hại thân như vậy.”

Giọng điệu của nô tỳ không được cung kính cho lắm.

Phải rồi, ta không có nô tỳ thân cận hầu hạ, nên ả ta tưởng ta tuyệt thực là để giành lấy sự thương hại của thiếu tướng quân.

Có lẽ thấy trong phòng không có tiếng đáp, thật sự sợ ta xảy ra chuyện, nô tỳ đẩy cửa bước vào, ta theo sát phía sau ả.

Ta thấy mình nằm trên mặt đất, chiếc váy màu cánh sen đã giặt đến bạc màu tắm trong ánh nắng ban mai, hai mắt mở to, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng là đã chết từ lâu.

 “A!”

Ả ta hét lên một tiếng rồi chạy ra ngoài, có lẽ là đi gọi người.

Ta ngây ngốc đứng cạnh thi thể của mình, tỉ mỉ quan sát.

2

Thật ra ta rất xinh đẹp, mày liễu cong cong, đôi mắt hút hồn, sống mũi cao thẳng, đôi môi nhỏ nhắn.

Nếu không có vết sẹo trên mặt, ta nghĩ, mình có thể có được trọn vẹn trái tim Thẩm Ngạn.

Ta tỉ mỉ hồi tưởng lại cuộc đời mình.

Ta tên là Lục Tư Tư.

Thật ra ta cũng không biết mình có phải tên là Lục Tư Tư hay không.

Ta quên mất rồi.

Ta chỉ nhớ người đầu tiên ta nhìn thấy là Thẩm Ngạn, hắn rất tuấn tú.

Ta thích những người có ngoại hình đẹp.

Hắn nói ta là cô nhi hắn nhặt được trên chiến trường, hắn cũng từng bôn ba tìm kiếm người nhà cho ta, nhưng vì chiến tranh mà có rất nhiều người mất nhà cửa, hắn không phân biệt được rốt cuộc ta là người Nam Cương hay Sách Quốc.

Hắn hỏi tên ta, nhưng ta không nhớ.

Hắn nói, vậy thì gọi là Tư Tư, Lục Tư Tư.

Sau này ta mới biết.

Lục Tư Tư, là người mà hắn cầu mà không được.

3

Thẩm lão tướng quân cùng Thẩm phu nhân đến đầu tiên.

Chính là  công công và bà bà của ta.

Thẩm phu nhân không dám nhìn ta, lão tướng quân đứng cạnh thi thể của ta, trên mặt có chút không vui, trong mắt ông ấy, việc ta chết vào ngày lành tháng tốt đối với họ là điềm gở.

Thẩm Ngạn cùng Lục Tư Tư chầm chậm bước đến.

Đó là Lục Tư Tư thật sự.

Hai người vẫn còn mặc hỉ phục màu đỏ. Rõ ràng, vẫn còn chìm đắm trong niềm vui tân hôn.

Lục Tư Tư kỳ thực cũng rất xinh đẹp.

Khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ thắm, vô cùng diễm lệ, xinh đẹp.

 “Không may mắn, ngày lành tháng tốt, con đừng vào.”

Thẩm lão tướng quân ngăn cản bước chân Thẩm Ngạn vào phòng.

Lục Tư Tư ở phía sau kéo tay áo của hắn.

Hắn, dừng bước.

 “Chết thật rồi sao?”

 “Vâng.”

Giọng nói của Thiếu tướng quân không rõ là vui hay giận.

 “Vậy thì khiêng ra ngoài đi.”

Giọng hắn lạnh nhạt, y như khi đối diện với ta.

 “Trong phủ vừa mới tổ chức hỉ sự, lúc này làm tang sự sợ là không ổn.”

Thẩm phu nhân là người cực kỳ coi trọng thể diện.

 “Vậy thì không làm nữa, mua một cỗ quan tài mỏng, ném vào bãi tha ma là được.”

Linh hồn ta khựng lại.

Hóa ra, ta đến tư cách được chôn trong mộ tổ nhà hắn cũng không có.

Thôi vậy, hắn hận ta thấu xương cũng phải thôi.

4

Linh hồn của ta không tan biến, cũng không giống như trong thoại bản có âm sai đến đón, ta vẫn không thể rời khỏi cái viện này, giống như khi ta còn sống.

Mấy tên tiểu tư liệm xác ta rồi khiêng ra ngoài, nếu như bọn chúng không oán than xui xẻo, thì thật ra cũng không tệ.

Cửa viện đóng lại, cũng như cuộc đời ta.

Ta vẫn ngồi bên bàn sách, tỉ mỉ ngắm nhìn cái viện nhỏ mà ta đã ở năm năm này.

Rất nhỏ, còn không lớn bằng phòng của hạ nhân.

Một chiếc bàn sách, một chiếc bàn rượu, một tấm bình phong, một chiếc giường cũ, đó là tất cả những gì có trong căn phòng này.

Trên bàn sách, còn có bức tranh thủy mặc ta chưa vẽ xong.

Vẽ hắn, chỉ còn thiếu bước cuối cùng là vẽ lông mày là hoàn thành.

Đáng tiếc, cuối cùng vẫn thiếu một bước.

Ngoài viện, ta trồng một ít hoa nhài bên tường.

Ta thích mùi hương thanh khiết của hoa nhài, ta đã dựng một chiếc xích đu, thường ngồi trên đó ngắm trăng.

Bây giờ, ta ngồi trên đó, tỉ mỉ hồi tưởng lại cuộc đời ngắn ngủi của mình.

5

Khi đại quân khải hoàn, Thẩm Ngạn đưa ta về tướng quân phủ.

Khi đó, Thẩm phu nhân vẫn còn rất thích ta.

Kéo ta nói chuyện gia đình, khen ta xinh đẹp.

Bà ấy nói, số ta khổ, bà ấy muốn nhận ta làm con gái nuôi.

Tìm cho ta một mối lương duyên.

Ta không biết tuổi của mình, nhưng ta chắc hẳn đã đến tuổi cập kê.

Ta ở lại với thân phận con gái nuôi của Thẩm phu nhân.

Khi đó, hạ nhân đều cung kính gọi ta là tiểu thư.

Cũng vào lúc đó, Tiểu Điềm đến bên cạnh ta, trở thành nha hoàn thân cận của ta.

Ban đầu nàng ấy tên là Thu Nguyệt, ta chê cái tên này quê mùa.

Nàng ấy cười lên ngọt ngào như vậy, ta đổi tên cho nàng ấy thành Tiểu Điềm.

Tiểu Điềm thật sự đã ở bên cạnh ta một khoảng thời gian rất dài.

Nàng ấy là người đầu tiên nhận ra ta có tình cảm với Thẩm Ngạn.

Nhưng vì ta, nàng ấy đã bị đánh chết.

6

Khi đó ta cũng hoạt bát, tươi sáng, thường lẽo đẽo theo sau Thẩm Ngạn.

Hắn luôn nói, muội muội này của hắn là do hắn chiều hư.

Cũng vào lúc đó, ta quen biết với đương kim thánh thượng, khi ấy vẫn còn là Thái tử.

Thái tử Huyền Dực, đích tử của Hoàng hậu.

Hai người họ tuổi tác tương đương, là bạn chí cốt.

Lâu dần, cái đuôi nhỏ là ta lẽo đẽo theo sau hắn.

Trở thành người thứ ba giữa bọn họ.

Khi họ đánh cờ, ta ở bên pha trà.

Khi họ múa kiếm, ta ở bên cổ vũ.

Khi họ hợp tấu, ta ở bên múa phụ họa.

Bây giờ nghĩ lại, cũng thật sự có một đoạn hồi ức rất dài.

Đông qua xuân tới, năm thứ ba ta theo sau bọn họ.

Huyền Dực lên ngôi, trở thành tân hoàng.

Huyền Dực thích ta, muốn đón ta vào cung phong làm mỹ nhân.

Thẩm phu nhân rất vui mừng.

Bà ấy nói, với thân phận của ta, có thể làm mỹ nhân đã là bệ hạ coi trọng.

Nhưng, ta thích Thẩm Ngạn.

Ta đến ngự thư phòng, cầu xin Huyền Dực rất lâu.

Ngài ấy nói, thôi được, ta thành toàn cho nàng.

Ta được ban hôn cho Thẩm Ngạn.

Huyền Dực nói, ta đã mang danh Lục Tư Tư thì hãy để ta lấy danh nghĩa đích nữ của Lục Thái phó, Lục Tư Tư, gả vào Thẩm phủ.

Lục Thái phó không thích ta.

Cũng phải, ta đã chiếm lấy danh phận đích nữ của ông ta để gả cho kẻ thù chính trị của ông ta.

Lục Tư Tư thật sự trở thành đích thứ nữ Lục Tư Uyển.

7

Ngày đại hôn, ta mang theo kỳ vọng về cuộc sống tương lai, lên kiệu hoa.

Người đến đón dâu không phải là Thẩm Ngạn mà là em họ của hắn, Thẩm Vĩ.

Tiểu Điềm nói, Thẩm Vĩ lúc đó mặt mày tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Nhưng sao có thể chứ, khi ta ở Thẩm phủ, Thẩm Vĩ khi ấy mới chỉ mười hai, mười ba tuổi cũng từng lẽo đẽo theo sau ta, miệng gọi một tiếng Tư Tư tỷ.

Thẩm phủ ngoại trừ hai dải lụa đỏ treo ở cửa, trong phủ lại không có một chút không khí hỉ sự nào.

Tiểu Điềm nói, Thẩm Ngạn mặt lạnh như băng nghênh đón khách.

Rất nhiều người xì xào bàn tán.

Nói ta, vị đích nữ Thái phó này, không được phu quân yêu thích.

Đêm đó, Thẩm Ngạn vẫn vào viện của ta.

Ta nghĩ hắn đối với ta hẳn là vẫn có một tia tình cảm.

Sau khi uống rượu hợp cẩn, ta liền biết có gì đó không ổn.

Trong rượu có hạ dược, hẳn là do Huyền Dực ban cho, ngài ấy muốn thành toàn cho ta.

Một đêm xuân tiêu, khi tỉnh dậy.

Thẩm Ngạn nhìn ta trừng trừng, hắn cho rằng ta là người hạ dược.

Nhưng dù ta có giải thích thế nào hắn cũng không tin, hắn không mặc hỉ phục, ngày thứ hai tân hôn, hắn mặc một bộ thường phục màu trắng ngồi ở đại sảnh. Chờ ta quỳ lạy cha mẹ.

Thẩm phu nhân có lẽ đã khóc, hai mắt hơi đỏ, còn có chút sưng phù.

Thẩm phu nhân bảo ta không cần gọi họ là phụ thân mẫu thân, nên ta vẫn gọi họ là Thẩm phu nhân, Thẩm lão tướng quân.

Hạ nhân cũng không còn gọi ta là tiểu thư nữa, mà nghe theo lệnh của Thẩm Ngạn, gọi ta là Lục thiếu phu nhân, không theo hắn gọi là tướng quân phu nhân, cũng không mang họ của hắn.

8

Khi đó ta sống ở Mặc Lâm Viện trước đây của mình. Khi ta mới vào phủ, Thẩm phu nhân đã đích thân chọn.

Ta cũng thực sự muốn làm một thê tử tốt.

Ta tự tay nấu canh mang đến thư phòng của hắn, hắn hất đổ. Ta tự tay thêu khăn tay, hắn cắt nát, ta vì hắn ba quỳ chín lạy cầu xin bùa bình an, hắn ném vào đêm mưa.

Huyền Dực từng hỏi ta, có khổ không?

Ta trả lời, không khổ.

Ta rất kiêu ngạo nói.

Một ngày nào đó, tảng đá Thẩm Ngạn này nhất định sẽ bị ta cảm hóa.

Nhưng, sau đó ta đã nhận thua.

Ta thua thảm hại, thua cả một mạng của Tiểu Điềm.

Đó là tại tiệc xem mắt mà Thẩm phu nhân sắp xếp cho Thẩm Vĩ, tất cả các tiểu thư thế gia trong kinh thành đều đến.

Lục Tư Uyển cũng đến.

Ta đã chiếm lấy thân phận của nàng ấy, nàng ấy vẫn gọi ta là tỷ tỷ.

Lục Tư Uyển rơi xuống nước, là Thẩm Ngạn đã cứu nàng ấy.

Ta muốn cứu nàng ấy, nhưng cái đẩy của Lục Tư Uyển khiến ta bị thương mắt cá chân, không đứng dậy được.