Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

20

Nhìn thấy mặt Trần Dạng, tôi thất vọng dựa vào lưng ghế.

Hắn ngồi xuống đối diện tôi, giọng điệu lo lắng.

' Sắc mặt chị không tốt, không khỏe à?' 

Tôi lắc đầu.

' Tìm chị có chuyện gì?' 

Hắn đưa tới hai tấm thiệp mời, đôi mắt đẹp dâng lên nụ cười.

' Vừa đi ngang qua, lên thăm chị, chị và anh rể chiều mai ba giờ có rảnh đến buổi hòa nhạc của em không?' 

Tôi làm bộ làm tịch nhấp chuột vào máy tính.

' Để chị xem nào, ôi, thật không may, có một cuộc họp đột nhiên dời đến chiều mai. Vậy đi, mai chị bảo trợ lý đến tặng em giỏ hoa, chúc em biểu diễn thuận lợi.' 

Hắn có chút thất vọng.

Dừng một chút, không ngừng truy hỏi.

' Vậy tuần sau thì sao? Bạn em quán bar khai trương, chị cùng em đi chơi nhé.' 

' Tuần sau cũng không được, chân tôi mọc mắt gà, phải đi cắt.' 

Nụ cười trên mặt Trần Dạng từ từ biến mất.

Hắn không một biểu cảm nhìn tôi, đôi mắt sáng sủa trở nên lạnh lẽo như nước cht.

Một lát, đột nhiên chế nhạo khẽ cười một tiếng.

' Có phải lão già đó không cho chị đến không?' 

' Hai người chỉ là vợ chồng hợp đồng, hắn có tư cách gì quản chị? Hắn cũng xứng?' 

21

Tôi nhíu mày.

' Ý em là gì?' 

Hắn cúi mắt, giọng khàn đặc.

' Chị, em nhớ chị lắm.' 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

' Mấy năm ở nước ngoài, em ngày nào cũng nhớ chị.' 

' Bố mẹ ly hôn không ai quản em, em cũng không có bạn. Từ nhỏ đến lớn chỉ có chị không ghét khuôn mặt xấu xí ghê tởm của em, chị băng bó vết thương cho em, lau nước mắt cho em, đưa em về nhà, món quà sinh nhật chị tặng, em vẫn giữ...' 

Tôi gõ gõ bàn, nghiêm túc ngắt lời.

' Trần Dạng, em nghĩ nói những lời này với một người đã kết hôn có thích hợp không?' 

' Lúc đó em đúng là rất đáng thương, nhưng đây không phải lý do để em bây giờ buông lời bừa bãi.' 

' Chuyện nhà em không liên quan gì đến chị, chị không thích em, cũng không thích em chỉ trích chồng chị . Em đi đi, sau này đừng đến nữa.' 

Khóe mắt hắn ửng hồng, thần sắc ngoan cố bướng bỉnh.

' Chị đã thấy em đáng thương, vậy tại sao không thể thương hại em thêm lần nữa?' 

' Em biết chị vì hình ảnh gia tộc phải tránh hiềm nghi, em sẽ không để chị khó xử.' 

' Bây giờ chị có thể nhốt em lại, người khác sẽ không phát hiện đâu! Em ở nhà ngoan ngoãn đợi chị, không đi đâu hết, chỉ làm chó của riêng chị...' 

' Im miệng!' 

Gai xương rồng

Tôi giận dữ, giật chiếc dép Crocs trên chân ném về phía hắn.

' Rốt cuộc em có mục đích gì, có phải đối thủ cử đến chơi chị không? Cảnh cáo em đấy, nói bậy nữa là chị cho người xử lý em đó! Cút!' 

Trần Dạng đứng dậy tiến sát tôi.

Mắt đỏ ngầu điên cuồng kiểu Khả Vân (nhân vật trong phim).

' Chị, anh rể già rồi! Cố gắng cũng chỉ là dưa chuột già quét sơn xanh! Nhưng em không giống, chị có thể thoải mái tận hưởng sức trẻ của em—— Cái gì, chân chị đâu có mắt gà nào, chị lừa em!' 

Hắn đột nhiên cúi xuống, nhìn chằm chằm vào chân tôi gào lên.

' Vãi cả chó em bị điên à!' 

Tôi nhanh chóng chộp lấy điện thoại.

' Thư ký Hoắc!' 

Thư ký Hoắc dẫn bảo vệ cầm chĩa sắt xông vào.

Xác nhận trên người hắn không có thiết bị nghe lén.

Liền đẩy Trần Dạng đang giãy giụa đi ra ngoài.