Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

24

Đẹp... đẹp hồng hào quá.

Hắn kéo sau đầu tôi, ấn mạnh vào cơ ngực.

' Vợ yêu, thực ra hôn nhân này là anh đề nghị với mẹ, anh đặc biệt đặc biệt thích em, một nghĩ đến em và tên trà xanh c.h.ế.t tiệt kia thế này thế kia, anh đau lòng muốn c.h.ế.t đi được.' 

' Hu hu hắn rốt cuộc tốt chỗ nào? Như cái dây bầu non vậy, biết cách chiều người không?' 

Cả khuôn mặt tôi chìm trong cơ ngực.

Ngũ quan sắp bị hắn chà xát lệch vị trí rồi.

' ... Không phải đại ca, anh buông ra trước, hai đứa mình gỡ chuyện này đã.' 

Hắn gào: ' Anh không phải đại ca của em! Anh là chồng em! Anh là đàn ông của em! Anh là chồng thân yêu của em!' 

' Hắn không phải chỉ giỏi chút âm nhạc sao? Anh cũng biết, anh hát cho em nghe được không?' 

Không kịp ngăn cản, hắn đã hát một cách thảm thiết.

' Thiên cơ toán bất tận, giao chi bi dữ hoan, cổ kim si nam nữ, thùy năng quá tình quan! Hu hu hu anh vượt qua cửa ải tình cảm không nổi!' 

' ...' 

' Biệt thự bên trong hát K, bể cá bên trong cá rồng bạc! Anh tặng, hu hu, tặng chú đồ trà, oa oa oa...' 

' ...' 

Thẩm Hành Chu như một chú chó Beagle bị chủ nhân bỏ rơi.

Khóc lóc ôm chặt đùi tôi RAP.

' Ồn quá!' 

Hắn lập tức im lặng, chớp chớp đôi mắt ướt át, đáng thương nhìn tôi.

' Thẩm Hành Chu, anh đang ghen à?' 

Hắn gật đầu như máy.

' Ừm ừm ừm!' 

' Vậy anh nghĩ em về muộn thế này là đi theo dõi Dạng ngoại tình?' 

Hắn lấy điện thoại cho tôi xem, nức nở.

' Chẳng lẽ không phải sao, anh rình mò tài khoản phụ của hắn.' 

Chiều nay Trần Dạng đăng một dòng Weibo.

' Mùa đông sẽ tuần hoàn, người nên gặp lại sẽ gặp lại.' 

Kéo lên.

Mấy ngày nay còn đăng mấy dòng mang ý ám chỉ tương tự.

Dòng mới nhất là nửa tiếng trước.

Trong ảnh là một đôi tay đan vào nhau, góc trái dưới lộ ra áo khoác giống với tôi.

Hắn nghẹn ngào.

' Người đàn bà phụ tâm này còn không chịu thừa nhận.' 

Tôi cười giận, véo thịt má hắn kéo ra hai bên.

' Em mặc long bào, toàn thế giới chỉ có một cái à?' 

' Nhưng chiều nay anh đều nghe thấy rồi, hắn muốn làm chó của em, em còn định nhốt hắn lại...' 

' Trần Dạng hôm nay có đến, nhưng bị em mắng một trận đuổi đi rồi, anh chỉ cần nghe thêm hai câu cũng không rơi vào bẫy của hắn?' 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hắn chớp chớp đôi mắt mờ sương, một lúc lâu mới sững sờ mở miệng.

' Vậy là hắn đang làm loạn tâm đạo anh, trong ảnh cũng không phải em...' 

' Đồ đàn ông ngu ngốc! Tô Nghiên mấy tiếng trước đã áp giải Trần Dạng lên máy bay rồi, không tin anh hỏi cô ấy đi.' 

Trong mắt hắn nổi lên niềm vui sướng lớn.

«Oạ» một tiếng lao vào lòng tôi.

' Vậy có lẽ người ta chỉ là hơi ngu ngốc thôi.' 

Tôi không nhìn nổi.

' Mau cởi thứ đồ chơi khốn nạn này ra đốt đi, em bị kích ứng rồi.' 

Hắn hít mũi, ngoan ngoãn đứng dậy.

Vừa đi được hai bước, người lảo đảo, «khực» một cái ngã xuống đất.

Tôi giật mình, vội vàng lật hắn lại.

Phát hiện dái tai hắn sưng rất nặng, toàn thân nổi lên những vết đỏ ửng lớn.

Tôi vội vàng gọi điện cho bác sĩ gia đình.

Một trận long trời lở đất.

Bác sĩ truyền dịch cho hắn.

Nói xỏ lỗ tai không được uống rượu.

Hơn nữa bản thân hắn dị ứng rượu, cảm xúc lại quá kích động nên mới ngất.

Bác sĩ vừa đi.

Thẩm Hành Chu liền yếu ớt dựa vào.

' Vợ yêu, anh sắp cht rồi phải không?' 

' Cht không nổi, rùa già sống nghìn năm.' 

' Ừ.' 

Hắn nắm tay tôi, nhẹ nhàng lắc lắc.

Giọng điệu đột nhiên trở nên nghiêm túc.

' Nhưng vợ yêu, dù anh cht em cũng sẽ sống rất tốt, trong di chúc của anh chỉ có mỗi tên em.' 

Tôi có chút không quen với hắn lúc này.

Xoa xoa đầu mũi chua cay.

' Anh lập di chúc khi nào? Em đều không biết.'

' Năm nhất đại học của em đó, những tám trang giấy. Anh cầm di chúc đi tỏ tình với em, kết quả thấy em đang tỏ tình với thằng con trai khác, tức anh suýt nữa nhét vào miệng ăn luôn.' 

Gai xương rồng

Hóa ra hắn đã thích tôi nhiều năm như vậy.

Tôi vừa có chút thương cảm.

Giây tiếp theo.

' Vợ yêu, em điều chỉnh chai dịch nhanh lên được không?' 

' Sao thế?' 

' Anh muốn và em ch ịch ch ịch, không thì n.g.ự.c anh chịu tội oan uổng, em đều không biết...' 

' Thẩm Hành Chu!**