Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Xe của bạn thân đỗ bên lề đường.
Tôi bước tới, thấy một chàng trai cao ráo dựa vào thân xe.
Mặc áo khoác gió màu đen, tai trái đeo một chiếc khuyên tai nhỏ lấp lánh.
Toát lên vẻ tươi trẻ sống động của một chàng trai trẻ.
Thấy tôi dừng lại nhìn hắn, hắn cười vẫy tay với tôi.
Chạy đến xách túi giúp tôi, lễ phép nói.
' Chào chị, em là em trai của Tô Nghiên, Trần Dạng.'
Bạn thân ở ghế sau thúc giục tôi lên xe.
Trần Dạng lịch sự mở cửa xe cho tôi, lại thắt dây an toàn giúp tôi, rồi mới ngồi lại vào ghế lái.
Tôi vô tình liếc nhìn ra ngoài.
Thấy rèm cửa ở tầng ba hình như động đậy, nhưng không để bụng.
Trên đường, bạn thân giới thiệu với tôi.
Gai xương rồng
' Trần Dạng đang học năm hai ở Berklee, mấy ngày trước mới về nước, chuẩn bị tổ chức buổi hòa nhạc cá nhân đầu tiên.'
' Bình thường bận không thấy người, hôm nay biết tụ tập bạn học, cứ nhất định bắt em mang theo.'
Tôi: ' Nghe danh lâu rồi.'
Trần Dạng mắt sáng lên: ' Chị có ấn tượng với em?'
Tôi: ' Không, chỉ là lời xã giao thông thường thôi.'
Trần Dạng: ' ...'
10
Sau khi tốt nghiệp mọi người bận rộn với công việc.
Khó được rảnh rỗi tụ tập, đều nói tối nay không say không về.
Ăn cơm xong, chúng tôi chuyển sang hộp đêm.
Qua ba tuần rượu.
Tôi ôm mic hát nhiệt tình.
' Yaa lasso~'
Trần Dạng vốn ngồi yên lặng ở góc đột nhiên đứng dậy đi tới.
Lặng lẽ hích m.ô.n.g đẩy anh chàng người mẫu đang định tới gần tôi ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cẩn thận kéo kéo vạt áo tôi, vẻ mặt lúng túng.
' Chị, em không quen chỗ này lắm, chị có thể dẫn em ra ngoài hít thở không?'
Hắn liếc nhìn xung quanh, xấu hổ cúi đầu.
' Em chưa thấy qua cảnh này bao giờ, hơi ngại.'
Tôi nhìn bạn thân đang phun nước vào người anh chàng người mẫu, cao hứng không biết trời đất là gì.
Gật đầu, dẫn hắn lên sân thượng.
Hai người dựa vào lan can vừa hóng gió vừa trò chuyện.
Tôi tùy hứng hỏi.
' Em toàn đi học ở nước ngoài?'
Khóe mắt hắn sụp xuống, có chút ấm ức.
' Chị thật không nhớ em rồi sao?'
Tôi chăm chú nhìn khuôn mặt Trần Dạng chìm vào trầm tư.
Mãi đến khi tai hắn dần dần đỏ lên.
Mới thoáng thấy chút bóng dáng quen thuộc từ ngũ quan, chỉ vào hắn kinh ngạc kêu lên.
' Ồ ồ ồ ồ ồ!'
Trong ký ức, Trần Dạng kém tôi ba khóa.
Là một đứa bé mập lầm lì, cô độc và đầy mụn.
Tan học thường bị bắt nạt ở trong ngõ để đòi tiền.
Tô Nghiên không học cùng trường chúng tôi.
Tôi thấy hắn luôn bị bắt nạt, nên bảo hắn sau này tan học đợi tôi cùng đi.
Không lâu sau hắn đột nhiên chuyển trường, chúng tôi cũng mất liên lạc.
' Hóa ra là em, chị không dám nhận ra. Ôi, cao thế này, da cũng trở nên đẹp thế, em dưỡng da thế nào vậy?'
Hắn ngại ngùng sờ lên mặt mình.
' Lúc đó em bị bệnh, do ảnh hưởng của thuốc, nên mới... không được đẹp.'
' Vậy giờ sức khỏe em ổn chứ, không sao rồi chứ?'
Trần Dạng mắt phượng dịu dàng, lặng lẽ nhìn tôi.
Đột nhiên không báo trước giơ tay ra phía tôi.