Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
33
Hai người càu nhàu bước vào nhà ăn, Tống Văn Khanh đột nhiên nhìn tôi.
Cậu ấy không nói, nhưng tôi có thể nghe thấy tâm tư cực kỳ mãnh liệt của cậu ấy.
[Lúc nãy cô ấy nói gì với Lâm Phàm?]
[Rất tiếc.]
[Tôi không nghe thấy]
[Nếu cô ấy nói lại một lần nữa thì tốt rồi.]
[Từ tệp: Ảnh màn hình 2025-08-22 lúc 14.51.02.png]
Người qua lại xung quanh đông đúc, tôi lén áp sát, lặp lại một lần nữa, ''Lúc nãy tớ nói, tớ cũng thích cậu từ lâu lắm rồi.''
Tống Văn Khanh chớp mắt, ''Xung quanh ồn quá.''
[tớ không nghe thấy.]
Tôi lại áp sát hơn một chút, khoảng cách này gần như áp sát Tống Văn Khanh.
Thậm chí ngẩng mắt là có thể thấy lông mi của Tống Văn Khanh.
Cậu ấy cúi mắt nhìn tôi.
Tôi hạ giọng nói: ''Tôi vừa… ừm.''
Vừa thốt ra hai chữ, Tống Văn Khanh đột nhiên cúi đầu lại gần.
Hơi thở của cậu ấy ùa tới không phòng bị, giây tiếp theo, một đôi môi ấm áp áp lên.
Nụ hôn này đột ngột lại dịu dàng, tôi trong lòng Tống Văn Khanh căng thẳng người.
Đầu óc trống rỗng.
Nhịp tim theo nụ hôn này dần nhanh hơn, tôi hơi thở không ra hơi.
Mơ màng, nghe thấy Tống Văn Khanh lẩm bẩm mở miệng.
Giọng nói của cậu ấy ngậm đầy tiếng cười.
''Ừ.''
''Lần này tớ nghe thấy rồi.''
34
Tôi hỏi Tống Văn Khanh, rốt cuộc là từ lúc nào bắt đầu chú ý đến tôi.
Tống Văn Khanh nắm tay tôi.
Cậu ấy nghiêng đầu suy nghĩ một lúc về phía xa, ''Cậu đoán xem.''
Tôi nghĩ một chút, ''Cũng là năm nhất à?''
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tống Văn Khanh lắc đầu, ''Sớm hơn một chút.''
Sớm hơn một chút, tôi nghĩ chỉ có ngày khai giảng đó.
Bởi vì tôi cũng vào ngày đó, trong đám đông, ánh mắt đầu tiên, đã nhìn thấy Tống Văn Khanh.
Nhưng tôi không ngờ, sớm hơn của Tống Văn Khanh, là từ rất lâu rất lâu trước đây.
Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với piano.
Người dạy tôi chính là mẹ của Tống Văn Khanh.
Tống Văn Khanh nói lúc đó, cậu ấy đã chú ý đến một cô bé tập đàn.
Luôn khóc.
Ồn đến mức cậu ấy viết bài tập ở phòng bên cạnh cũng không xong.
Cậu ấy bò ra cửa sổ nhìn, rốt cuộc là đứa nhỏ nào luôn khóc.
Rồi thấy tôi vừa nhét kẹo vào túi, vừa khóc toáng lên.
Tôi nghĩ một chút, quả thật có chuyện như vậy.
Lúc đó là một cô giáo dạy piano rất dịu dàng.
Sẽ để kẹo trong phòng.
Nhưng tôi không ngờ, đó là lấy kẹo của Tống Văn Khanh.
Cuối cùng toàn rơi vào túi tôi.
Tống Văn Khanh thường xuyên đến liếc nhìn, xem đứa nhóc nay có khóc không.
Cậu ấy nhớ đứa nhỏ ngoài thích khóc, còn lớn rất đáng yêu.
Lúc đó cậu ấy đã kéo tay mẹ, hỏi đứa nhỏ tên là gì.
Cậu ấy nói, đứa nhỏ đó khóc lên còn khá đáng yêu.
Sau này muốn ngày nào cũng nhìn nó khóc.
Về sau dần dần, cậu ấy và đứa nhỏ chơi cùng nhau.
Cậu ấy nhớ rõ trên cổ tay đứa nhỏ có một vết ấn hình trái tim.
Lúc đó cậu ấy đã nói với nó, ''Nhìn thấy không.''
Gai xương rồng
''Đây là dấu ấn mình đóng cho cậu, sau này nếu cậu đi lạc.''
''Mình sẽ dựa vào cái này để nhận ra cậu.''
Về sau vì lý do gia đình hai người thực sự chia tay.
Đứa nhỏ chuyển khỏi thành phố đó.
Cũng không đến lớp nữa.